Nếu dùng một từ để đặt xuống năm 2025, Trúc sẽ đặt từ gì?
Phải chọn một từ để đặt xuống trong năm 2025, mình sẽ chọn từ VỘI. Mình đã luôn sống vội vã suốt thời gian vừa qua. Giờ đây bước sang 30 tuổi, càng đi qua nhiều thay đổi, mình hiểu rằng giữ được sự bình tĩnh là một dạng sức mạnh.
Có khoảnh khắc nào trong năm rồi, Trúc nhận ra mình không còn là người của vài năm trước nữa?
Đó là khi mình không còn so sánh bản thân hiện tại với những năm trước nữa, không cố chứng minh rằng mình đã đi xa đến đâu. Chỉ đơn giản là chấp nhận rằng mình đang đi qua một giai đoạn khác của cuộc sống, và điều đó là tự nhiên.
Trong những lúc mệt nhất, điều gì đã giữ Trúc ở lại với chính mình?
Điều giữ mình ở lại với chính mình không phải là lời khuyên hay động lực lớn lao nào, mà là ý thức rất rõ rằng nếu mình bỏ mặc bản thân lúc này thì không ai có thể thay mình làm điều đó. Mình học cách dừng lại, chăm sóc những điều nhỏ nhất, ăn uống, nghỉ ngơi, thở chậm hơn. Chính sự tử tế tối thiểu đó giúp mình không rời bỏ mình, và từng chút một đi qua giai đoạn khó khăn.
Có niềm tin nào Trúc từng nghĩ là chắc chắn, nhưng đến hiện tại thì không?
Trước đây mình từng tin rằng cuộc sống chỉ có đúng hoặc sai, rõ ràng và dứt khoát. Nhưng mọi thứ trong cuộc sống không chỉ được phân định như vậy, giữa hai điểm đúng và sai đó là một quãng rất dài. Việc mình học cách chấp nhận khoảng giữa ấy giúp mình sống nhẹ nhàng và dễ cảm thông hơn.
![]() |
Nếu không cần phải mạnh, không cần phải ổn, Trúc nghĩ mình cần gì nhất?
Mình nghĩ điều mình cần nhất không phải là mạnh hay ổn, mà là được cho phép bản thân mệt khi mệt, chậm khi cần chậm. Với mình vậy đã là một dạng dịu dàng rồi.
Có lúc nào Trúc thấy mình đã đi rất xa, nhưng hóa ra chỉ là quay về gần hơn với điều mình thật sự thuộc về?
Đó là những lúc mình không còn muốn chạy theo quá nhiều kế hoạch hay kỳ vọng như trước, mà chỉ thấy dễ chịu khi ở trong những điều quen thuộc: bữa cơm nhà, nhịp sinh hoạt chậm hơn, dành nhiều thời gian cho gia đình. Khi đó mình nhận ra mình không thực sự đi xa, chỉ là đã mất một quãng để hiểu rõ hơn điều gì khiến mình thấy an tâm và thuộc về.
Nếu phải gửi cho mình của một năm sau một câu duy nhất, Trúc sẽ chọn câu nào?
Điều khiến ta đau khổ không phải sự việc, mà là cách ta suy nghĩ về nó.
![]() |
Năm nay, Trúc ăn Tết ở đâu? Lần đầu đón Tết trong vai trò “con dâu”, Trúc nhận ra điều gì không ai nói trước cho mình?
Năm nay, mình ăn Tết ở Sài Gòn và Hà Nội luôn. Mình chia ra 3 ngày ở Sài Gòn và 3 ngày ở Hà Nội. Thật ra cả 2 bên gia đình không quá áp lực đâu, chỉ là tụi mình muốn như vậy cho có kỉ niệm mùa Tết đầu tiên. Trúc nhận ra mình không cần phải hoàn hảo. Quan trọng hơn là sự chân thành và cách mình hiện diện trong những khoảnh khắc rất nhỏ của gia đình. Khi mình cho phép bản thân được sai và được học hỏi, Tết không còn là áp lực phải thể hiện, mà trở thành một trải nghiệm gần gũi và ấm áp hơn.
Giữa những phong tục quen và lạ, có lúc nào Trúc thấy bỡ ngỡ vì… khác quá?
Có chứ. Có những lúc mình nhận ra điều mình đang đối diện không phải là đúng hay sai, đơn giản chỉ là khác với những gì mình quen thuộc. Ví dụ như câu chuyện thờ cúng, gia đình mình thì đơn giản nhưng phong tục miền Bắc có phần cầu kì, nên mình cũng phải học thêm nhiều. Mình không cố phân định hay so sánh, mà chọn cách lắng nghe và quan sát nhiều hơn. Chính khoảnh khắc tự nhắc mình như vậy giúp mình bớt bối rối, và học được cách tôn trọng sự khác biệt một cách tự nhiên hơn.
Mình thấy mỗi vùng miền đều có những nét đặc trưng thú vị khác nhau, và mình cũng là người không quá khó để thích nghi với cái mới. Quan trọng nhất là mình dung hòa được bên trong chính mình, để không tự tạo áp lực phải chọn bên nào hay phải làm đúng theo một khuôn mẫu cố định.
Thực ra cảm giác khác không hẳn đến từ môi trường hay người khác đâu, mà phần lớn do chính mình tự tạo ra những rào cản về mặt cảm xúc đó. Vì Trúc nghĩ ai cũng quen với việc phải tự bảo vệ bản thân, kể cả trước gia đình mình vì đơn giản là mỗi người đều là những cá thể độc lập với suy nghĩ và tính cách khác nhau. Nhưng thường cảm giác đó đến và đi rất nhanh.
![]() |
Tết đã có chồng, với Trúc là chia đôi thời gian, hay đang học cách nhân đôi sự thấu hiểu?
Mình từng nghĩ rằng khi lập gia đình, mọi thứ sẽ bị “chia đôi”, thời gian, sự tự do, thậm chí là chính mình. Đến hiện tại, điều mình cảm nhận rõ nhất không phải là chia bớt đi, mà là được “nhân đôi”.
Nhân đôi ở đây không phải áp lực hay trách nhiệm, mà là cảm giác có thêm một phiên bản của chính mình bên cạnh. Thay vì một mình xoay xở giữa công việc, gia đình, bạn bè và những mối lo rất đời thường, thì giờ đây là “hai mình” cùng gánh vác. Khi mình bận, anh thay mình lo. Khi anh mệt, còn có mình ở đó. Không ai phải gồng lên một mình.
Ví dụ nhà đang xây, thay vì trước đây tự ai nấy phải xem xét từ đủ điều thì bây giờ chia ra chồng xem các máy móc trong nhà, vợ xem màu sơn, loại gỗ sàn. Mỗi người một tay lo chuyện “gia đình”. Hay đơn giản là câu chuyện hằng ngày, mẹ nhờ mua giúp cái gì đó thì đứa này bận còn có đứa kia làm. Nên cuộc sống tự nhiên lại thấy ổn hơn bao giờ hết.
![]() |
Sau năm đầu hôn nhân, Trúc thấy “gia đình” đã thay đổi hình dạng như thế nào trong suy nghĩ của mình?
“Gia đình” trong suy nghĩ của mình không còn là một khái niệm chỉ gắn với trách nhiệm hay khuôn mẫu, mà trở thành một trạng thái sống. Đó là sự cân bằng mới, nhẹ nhàng và rất đáng trân trọng. Không có gì tuyệt vời hơn việc có thêm những người thân bên cạnh, cùng chăm sóc mình và để mình được yêu thương họ mỗi ngày, nhẹ nhàng mà bền bỉ.
Mình nhớ hoài có một quãng thời gian mình rất buồn, mà thường mình cũng không hay bộc lộ điều đó ra bên ngoài vì mình là người không muốn ai đó ảnh hưởng sự phiền muộn. Hôm đó mẹ và chồng mình kêu mình ngồi xuống nói chúng ta là một gia đình, không cần phải giữ một mình làm gì, mọi người luôn ở đây bảo vệ mình. Và mình oà khóc rất nhiều, kiểu bao nhiêu sự dồn nén được trút ra. Một lần nữa mình hiểu, có người yêu thương ta nó đẹp đẽ như thế nào.
Và điều gì trong năm 2026 sắp tới khiến Trúc thấy mình vẫn muốn cố gắng, trong nhiều vai trò?
2026 không hứa hẹn là một năm dễ dàng. Nhưng mình vẫn muốn ở lại, vẫn muốn cố gắng trong nhiều vai trò vì mình còn đủ yêu thương để tiếp tục, với gia đình, với công việc, và với chính mình. Gia đình là nơi mình muốn hiện diện nhiều hơn, bởi sau cùng, chẳng đâu bằng nhà. Công việc là nơi mình muốn đi chậm lại, làm những điều có ý nghĩa, đủ lâu để thấy mình ở trong đó. Còn với bản thân, mình học cách không ép mình, mệt thì nghỉ, vững thì bước tiếp.
Cảm ơn Hà Trúc vì những chia sẻ!
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |




























Cục CSGT vừa bổ sung tiện ích chưa từng có giúp chủ phương tiện đã bán xe hoặc mất xe khai báo
Mỹ nhân bóng chuyền Việt Nam tung ảnh cưới ngọt ngào, chuẩn bị lên xe hoa với thầy dạy pickleball
Mỹ nhân 1m72 làng bóng chuyền lên xe hoa, dung mạo và chiều cao của chú rể gây sốt
Tình bạn 2 thập kỷ của Khánh Linh - Thu Phượng: Chứng kiến nhau lên xe hoa, sinh con và đổ vỡ hôn nhân rồi chạm tới hạnh phúc
Đi đám cưới được cho vé số, nam thanh niên đổi đời ngay giáp Tết: Đại lý mang hết tiền mặt đến tận nhà
Cô dâu 61 tuổi lấy chồng, được các con tổ chức đám cưới linh đình: Khoảnh khắc xuất hiện gây xúc động
Cùng chuyên mục
Không phải mai đào rực rỡ, đây mới là mùi hương "gây thương nhớ" nhất tháng Chạp, xoa dịu mọi giông bão năm cũ
Dấu hiệu điềm lành đến vào ngày mùng 1 Tết gia đình nào cũng mong ngóng
5 câu tuyệt đối tránh nói với họ hàng ngày đầu năm
Hà Trúc: Có thời gian chỉ cần 1 câu nói của chồng và mẹ cũng làm mình bật khóc
2 loại quả này cực ít thuốc trừ sâu lại giàu dinh dưỡng, ngày Tết gần như nhà nào cũng có
Đỉnh nhất Tết Nguyên đán 2026: Mỹ nam cưỡi ngựa lên sân khấu mừng năm mới, giúp nhà đài đạt top 1 rating cả nước