Giữa làn sóng ngôn tình nhiều đến "bội thực", The Art Of Sarah thật sự là làn gió mới tới thị trường phim Hàn đang có chút ảm đạm. Phim xoay quanh phi vụ lừa đảo hàng hiệu của Sarah Kim, hay còn được gọi là “Anna Delvey bản Hàn”. Sarah Kim không chỉ dựng lên một thương hiệu, cô dựng hẳn một đế chế thời trang. Tự phong mình là nhà sáng lập Boudoir, Sarah khoác lên những chiếc túi được gia công tại phường Sinwol (Seoul) lớp áo ngoại nhập xa xỉ, đính kèm những mức giá cao đến choáng váng như thể đó là minh chứng cho đẳng cấp.
![]() |
Cô vẽ nên một câu chuyện hoàn hảo với giới tinh hoa Hàn Quốc: Boudoir là thương hiệu thủ công trăm năm, từng âm thầm phục vụ Hoàng gia Anh và chỉ dành cho một nhóm khách hàng đặc biệt. Để câu chuyện ấy thêm phần thuyết phục, Sarah khéo léo tận dụng hào quang của giới điện ảnh, tạo cảm giác rằng đây là món phụ kiện mà người nổi tiếng đang săn đón. Cao trào là buổi tiệc ra mắt lộng lẫy, nơi ánh đèn, rượu vang và những lời tán dương được sắp đặt như một sân khấu, biến Boudoir thành biểu tượng của địa vị quyền quý thay vì chỉ là một chiếc túi xách.
Quy trình sản xuất quá hời hợt, thiếu thuyết phục.
Phim xây dựng Boudoir như một thương hiệu “chỉ bán cho 0,1% giới tinh hoa”, có lịch sử hơn 100 năm phục vụ hoàng gia châu Âu. Thế nhưng những gì khán giả được thấy lại là nguyên vật liệu mua từ chợ, xưởng gia công bình dân ở Sinwol, thợ may không phải nghệ nhân làng nghề hay artisan thủ công cao cấp. Vậy mà thành phẩm lại long lanh đến mức các “chị đại” từng dùng những thương hiệu cap cấp, xa xỉ cả đời cũng không phát hiện ra điểm bất thường.
![]() |
Trong thực tế, nhóm khách hàng bỏ ra 50-100 triệu won cho một chiếc túi (tương đương gần cả tỷ đến vài tỷ đồng Việt Nam) không phải những “tay mơ” trong thế giới xa xỉ. Họ có stylist riêng, có personal shopper, có kinh nghiệm phân biệt da thật, da tổng hợp, kim loại mạ hay kim loại cao cấp. Một chiếc túi nhựa giả da, phụ kiện mạ rẻ tiền khó có thể qua mắt tất cả chỉ bằng ánh đèn tiệc tùng.
Việc phim không đầu tư khắc họa sâu quy trình “biến rác thành vàng”, chẳng hạn các thủ thuật xử lý chất liệu, gia công tinh vi, hay ít nhất là sự tham gia của một chuyên gia hàng giả siêu cấp, khiến toàn bộ cú lừa mất đi độ nặng. Trong khi Hàn Quốc vốn nổi tiếng với các series nghề nghiệp được nghiên cứu kỹ lưỡng như y khoa, luật pháp hay công tố, thì khi chuyển sang bối cảnh thời trang, The Art Of Sarah lại tỏ ra khá xui, thiếu chiều sâu chuyên môn.
![]() |
Truyền thông thương hiệu quá dễ dãi
Boudoir được quảng bá là thương hiệu trăm năm, chỉ phục vụ giới hoàng gia châu Âu và 0,1% tầng lớp thượng lưu. Nhưng trong thời đại mà netizen nổi tiếng với khả năng “soi” từng chi tiết nhỏ, việc không ai đào bới quá khứ, không một tờ báo chuyên ngành, không một biên tập viên thời trang đặt câu hỏi về hệ thống lưu trữ, về lịch sử thương hiệu nghe có phần vô lý.
Thế giới thời trang cao cấp vốn vận hành bằng hệ thống lưu trữ, bảo tàng thương hiệu, tuần lễ thời trang, hồ sơ pháp lý, bài viết học thuật. Một brand tồn tại hơn 100 năm gần như chắc chắn phải để lại dấu vết ở đâu đó: sàn diễn, tạp chí, bảo tàng, hay ít nhất là tài liệu đăng ký thương hiệu. Boudoir trong phim lại “trắng tinh” như tờ giấy mới, nhưng toàn bộ giới tinh hoa vẫn tin sái cổ chỉ nhờ vài bài đăng mạng xã hội và một buổi tiệc xa hoa.
![]() |
Thậm chí màn ra mắt cửa hàng chỉ dựa vào vài minh tinh hạng vừa, KOL nội địa và hiệu ứng netizen là đủ để tạo thành cơn sốt thượng lưu. Không có celeb quốc tế, không có sự xác nhận từ những kinh đô thời trang như Paris hay Milan, nhưng Boudoir vẫn mặc nhiên được xếp vào hàng siêu sang. Với một thị trường cạnh tranh khốc liệt và có nền giáo dục thời trang bài bản như Hàn Quốc, kịch bản này khó thuyết phục.
Hậu quả pháp lý và tính logic sau cú lừa
Phim còn đưa ra chi tiết rằng sau khi Sarah bị bắt, nhiều nạn nhân biết mình bị lừa nhưng không tố cáo vì “sợ quê”. Lập luận này có thể hợp lý ở khía cạnh tâm lý, giới thượng lưu không muốn thừa nhận mình bị qua mặt. Tuy nhiên, nếu tất cả đều im lặng, vậy ai sẽ tiếp tục mua túi Boudoir với giá tiền tỷ?
Một thương hiệu xa xỉ không thể tồn tại nếu mất niềm tin thị trường và khách hàng. Khi nhà sáng lập dính bê bối lừa đảo, hệ sinh thái truyền thông, đối tác, khách hàng chắc chắn sẽ sụp đổ dây chuyền. Việc Boudoir vẫn phát triển tốt khi không có Sarah trở thành điểm thiếu logic, bởi trong ngành thời trang, danh tiếng là tài sản cốt lõi và nó cũng là thứ mong manh nhất.
![]() |
The Art Of Sarah vẫn là một dự án thú vị khi khai thác đề tài lừa đảo trong thế giới thượng lưu. Tuy nhiên, chính vì phim chạm đến một lĩnh vực đặc thù và nhiều kiến thức chuyên môn như thời trang cao cấp, những lỗ hổng trong logic sản xuất, truyền thông và vận hành thương hiệu lại càng dễ bị vạch trần sự vô lý. Nếu kịch bản chăm chút hơn cho các chi tiết nghề nghiệp, mánh khoé lừa lọc của Sarah có lẽ đã thuyết phục hơn nhiều.




















Bao nhiêu cái dở trên đời đều dồn hết vào 1 phim Trung Quốc: 360 độ cảnh nào cũng xấu, nữ chính thua cả diễn viên quần chúng
Tường thành cuối cùng của phim Trung Quốc hiện tại: Diễn chán đến đâu vẫn hot, còn nhan sắc là còn giang sơn
Nữ chính trăm tỷ mới của Trấn Thành: Ca nhạc sĩ đa tài, hát nhạc phim cực “suy” còn nhan sắc thì ngày càng lạ
Bộ phim ngôn tình đang hot nhất trên mọi nền tảng, khiến cả nam lẫn nữ đều si mê
Cùng chuyên mục
Gần 100 chủ xe có biển số sau vi phạm trong ngày cuối kỳ nghỉ Tết nhanh chóng nộp phạt nguội theo Nghị định 168
Hạt sạn to đùng trong The Art Of Sarah
"Đông trù quý nhân trợ, Nam trù tài bất nhập": Khám phá bí mật phương vị đặt bếp quyết định tiền bạc và sự êm ấm của cả gia đình
Con dâu mới về nhà chưa đầy tháng đã đòi ra ở riêng, lý do phía sau làm tôi thay đổi hoàn toàn định kiến
Đúng tuần mới (23/2 - 1/3): 3 con giáp này được 'Thần Tài điểm danh', xòe tay hứng lộc, sự nghiệp tình duyên đều viên mãn
Xô xát với tài xế: Người đàn ông bức xúc vì xe khách đỗ trước cửa nhà 2 tiếng