Park Na Rae đang ở trong những ngày khó khăn nhất sự nghiệp. Cô đối mặt với 7 vụ kiện từ phía quản lý cũ, bị tổ quỵt lương, bạo hành họ, thực hiện thủ thuật y tế trái phép, "mây mưa" ở trong xe... 2 bên liên tiếp đưa ra bằng chứng để làm rõ quan điểm của bản thân.
Sau khi Dispatch tung những bằng chứng Park Na Rae lạm quyền, lấy thuốc tránh thai dưới tên quản lý, nữ danh hài liền thực hiện cuộc phỏng vấn độc quyền với Daily Sports. Trong cuộc phỏng vấn, Park Na Rae trực tiếp làm rõ 1 số cáo buộc từ phía quản lý nhắm vào bản thân mình.
Về những ồn ào với cựu quản lý
Phóng viên: Đã xuất hiện những cáo buộc về quấy rối nơi làm việc và biển thủ.
Park Na Rae: Mặc dù sự thật cuối cùng cũng sẽ được phơi bày, tôi có thể giải thích tất cả. Tuy nhiên, mỗi khi tôi làm rõ một vấn đề, phía đối lập lại đưa ra một vấn đề khác, vì vậy tôi không muốn làm leo thang xung đột hơn nữa. Ngay cả khi họ tuyên bố rằng những lời khai của tôi là sai sự thật, tôi cũng cố gắng chấp nhận điều đó. Thành thật mà nói, tôi có thể đã dàn xếp chuyện này bằng tiền, nhưng tôi nghe nói rằng các quản lý cũ muốn tiếp tục làm việc ở vị trí đó. Mặc dù tôi có thể chỉ cần trả tiền và kết thúc mọi chuyện, nhưng tôi lo ngại rằng nếu tôi bỏ qua, sẽ có thêm nhiều nạn nhân khác xuất hiện.
Phóng viên: Có xảy ra quấy rối nơi làm việc không?
Park Na Rae: Nếu có hành vi quấy rối nơi làm việc, tôi tin rằng mình nên chấp nhận hậu quả, dù bằng cách bồi thường tiền, quỳ gối xin lỗi, hay đưa ra lời xin lỗi công khai. Đó là điều nên làm. Nhưng họ cứ nói mãi điều đó dù chuyện đó chưa từng xảy ra.
Phóng viên: Cũng có những cáo buộc về gây thương tích thân thể.
Park Na Rae: Điều đó cũng không đúng. Tôi đã chỉ ra khi đạo cụ hoặc các vật dụng tương tự không được chuẩn bị đúng cách. Nếu điều đó được coi là quấy rối nơi làm việc, thì tôi thành thật xin lỗi về điều đó.
![]() |
| Park Na Rae phủ nhận chuyện quấy rối, bạo hành quản lý. Ảnh: X |
Phóng viên: Có khoản tiền lương nào bị nợ đọng hoặc chi phí cá nhân bị chậm thanh toán đối với các cựu quản lý không?
Park Na Rae: Không. Vì tôi chỉ có một công ty nhỏ nên tôi trực tiếp trả lương cho nhân viên. Đôi khi, khi những buổi quay phim thâu đêm trùng với những bữa tối cùng quản lý vào dịp trả lương, việc chuyển tiền ngay tại chỗ rất khó khăn. Nhưng khi đến ngày trả lương, tôi sẽ tính toán mọi thứ hàng tháng và chuyển khoản vào ngày hôm sau.
Tôi đã tăng lương cho quản lý A khoảng 1 triệu won (gần 19 triệu đồng) so với mức lương anh ấy nhận được tại công ty cũ, JDB Entertainment . Tôi đã cấp thẻ tín dụng công ty cho mỗi người với hạn mức hàng tháng là 50 triệu won (gần 900 triệu đồng) để đảm bảo việc thanh toán tạm ứng không bị chậm trễ. Sau khi kiểm tra, A đã sử dụng cá nhân khoảng 70 triệu won (1,2 tỷ đồng) trên thẻ công ty trong vòng 1 năm 3 tháng, và B đã sử dụng 50 triệu won (gần 900 triệu đồng) trong cùng thời gian đó. Với tình hình như vậy, thật khó hiểu khi có những khiếu nại về các khoản tiền chưa được thanh toán.
Phóng viên: Người này khẳng định rằng mức lương hàng tháng là 5 triệu won (gần 90 triệu đồng) và khoản thưởng 10% đã được hứa hẹn.
Park Na Rae: Ngay từ đầu đã không hề có lời hứa nào như vậy. Khoảng thời gian nghỉ lễ Chuseok năm nay, tôi đã đề xuất ý tưởng thưởng 10% như một lời cảm ơn. A nói "Không, điều đó không cần thiết", và tôi nói "Không, vì cô đã mang đến hợp đồng bằng kỹ năng của mình, cô xứng đáng nhận được số tiền đó". Tuy nhiên, sau đó A không mang đến thêm bất kỳ hợp đồng công việc mới nào. Mức lương cũng không phải do tôi quyết định. Ban đầu tôi đề xuất 5 triệu won (khoảng 90 triệu đồng), nhưng chính A nói rằng cô ấy sẽ chấp nhận 3,3 triệu won (gần 60 triệu đồng). Chúng tôi có tin nhắn xác nhận điều này.
Phóng viên: Có những cáo buộc cho rằng chị đã không cung cấp đủ 4 loại bảo hiểm xã hội cho họ.
Park Na Rae: Khi tôi gặp kế toán lần đầu vào tháng 10/2024, tôi đề nghị trước tiên nên đăng ký bốn loại bảo hiểm chính. Kế toán cũng nói rằng nên đăng ký A là nhân viên của công ty tôi và đăng ký bốn loại bảo hiểm chính. Tuy nhiên, A nói rằng việc đó phức tạp vì anh ấy có một công ty ở Mỹ, nên tôi hiểu. Sau đó, vào tháng 3/2025, một nhân viên thuộc bộ phận thuế hỏi lại tôi có ý định đăng ký bốn loại bảo hiểm chính không, nhưng tôi nói "Không, không sao cả". A cũng yêu cầu mức lương ban đầu là 3,30 triệu won (khoảng 60 triệu đồng). Khi tôi hỏi tại sao mức lương lại thấp như vậy và nói rằng có vẻ không hợp lý, cô ấy trả lời: "Chị cho tôi một thẻ công ty hào phóng để chi tiêu, vì vậy tôi chỉ chấp nhận mức lương này. Chị nên tiết kiệm tiền của mình đi, cấp trên". Sai lầm của tôi là lẽ ra tôi nên kiên quyết yêu cầu cô ấy chấp nhận bảo hiểm.
Phóng viên: Có thông tin cho rằng không có hợp đồng lao động nào được lập trong suốt một năm.
Park Na Rae: Mẹ tôi là CEO chứ không phải nhân viên. Chỉ có bạn trai cũ của tôi là nhân viên, tôi không phải là nhân viên. Các nhà tạo mẫu tóc muốn làm việc với tư cách cá nhân, nên họ được xử lý như những người làm việc tự do mà không cần đăng ký nhân viên. Một trưởng nhóm tạo mẫu tóc khác được trả lương thông qua hợp đồng giữa các công ty với nhau, thông qua một đại lý tạo mẫu tóc. Cuối cùng, những người duy nhất được phân loại là nhân viên là bạn trai cũ của tôi, A và B. Trong số đó, B ban đầu không muốn đăng ký là nhân viên nhưng đã yêu cầu được đăng ký từ tháng 9/2025, vì vậy cuối cùng chúng tôi chỉ có ba nhân viên. Chúng tôi đã kiểm tra nhiều lần để tránh bất kỳ vi phạm luật lao động nào.
Khi tôi đột ngột rời JDB Entertainment, tôi nói với A rằng tôi đang tìm kiếm các công ty khác. Tôi đã có các cuộc gặp với nhiều công ty khác nhau cho đến tháng 3/2025, và vào tháng 4, có một công ty mà tôi dự định ký hợp đồng, nhưng các điều kiện không phù hợp nên giao dịch không được tiến hành. Việc không chuẩn bị hợp đồng lao động là lỗi của tôi. Nhưng ban đầu B chỉ được thuê làm quản lý cá nhân của tôi trong 2 tháng. Mặc dù không nhất thiết cần 2 người quản lý, vì tôi có nhiều lịch trình cá nhân, nên tôi để A lo việc sắp xếp lịch trình và giải thích rằng tôi cần một người quản lý khác để xử lý các việc cá nhân như ăn tối. Tôi hỏi B xem cô ấy có thể đảm nhận vai trò đó không, và cô ấy đã đồng ý. Chúng tôi có tin nhắn về việc này.
Tuy nhiên, vì B cứ liên tục xuất hiện ở các địa điểm quay phim, tôi đã hỏi A: "Nếu B là quản lý cá nhân, tại sao cô ấy lại đến đó? Chẳng phải quá nhiều việc sao?". A trả lời: "B cần đến đó để tích lũy kinh nghiệm và phát triển". Tôi chấp nhận lời giải thích đó nhưng yêu cầu A quản lý cẩn thận ngày nghỉ của B. Tôi nghĩ vấn đề đã được giải quyết ổn thỏa, nhưng sau đó ranh giới công việc của họ trở nên mờ nhạt, và đôi khi những người đáng lẽ phải đi làm lại không đến.
![]() |
| Cô khẳng định không bắt các quản lý làm việc quá giờ. Ảnh: X |
Phóng viên: Các cựu quản lý cho rằng hành vi quấy rối nơi làm việc liên quan đến việc kéo dài thời gian làm việc quá mức.
Park Na Rae: Tôi đã xem xét lại giờ làm việc thực tế, bao gồm cả lịch trình được công bố cho giới truyền thông và các tin nhắn trao đổi với các nhà sản xuất chương trình. Cơ cấu công việc không cho phép vượt quá số giờ họ đã khai báo. Có những ngày lịch trình dày đặc nhưng không nhiều hơn so với khi tôi làm việc tại JDB Entertainment. Vì họ đã phải vật lộn với khối lượng công việc quá tải ở công ty trước, chúng tôi đã đồng ý giới hạn số lượng chương trình xuống còn năm. Những chương trình này không yêu cầu quay phim hàng tuần, với thời gian nghỉ ngơi đầy đủ giữa các đợt quay. Trung bình họ nghỉ khoảng 10 ngày mỗi tháng, vì vậy việc làm việc quá giờ là không thể.
Phóng viên: Còn những tuyên bố về việc bao gồm các nhiệm vụ cá nhân thì sao?
Park Na Rae: Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng, bao gồm cả các công việc cá nhân. Họ nói có ngày làm việc 20 tiếng do việc cá nhân của tôi. Tôi xem lịch làm việc và thấy rằng từ 9 đến 11 giờ sáng, khoảng hai tiếng dành cho việc cá nhân, sau đó là nghỉ ngơi, và từ 7 giờ tối tôi quay phim cho kênh YouTube Naraesik. Nhưng họ lại tính toàn bộ thời gian này là giờ làm việc cá nhân.
Phóng viên: Có cáo buộc chị lấy thuốc dưới tên quản lý.
Park Na Rae: Tôi đã yêu cầu quản lý làm hai lần và xin lỗi về điều đó. Tôi thừa nhận rằng việc làm vậy cũng là sai. Là người nổi tiếng không ngăn cản tôi đến bệnh viện, tôi đã từng đến bệnh viện trước đây. Nhưng vào những ngày quay phim cả ngày, điều đó rất khó khăn. Tôi đã hỏi liệu tôi có thể đến bệnh viện giữa các cảnh quay không, nhưng thực tế thì rất khó. Cả ê kíp sản xuất, nhân viên và diễn viên đều đang chờ đợi, nên không dễ để nói rằng tôi sẽ đến bệnh viện. Đó là lý do tại sao tôi đã yêu cầu quản lý làm hai lần, và nếu điều đó gây ra vấn đề, tôi xin nhận trách nhiệm và chấp nhận mọi hình phạt.
![]() |
| Park Na Rae thừa nhận chuyện để quản lý lấy thuốc tránh thai ở phòng khám sản phụ khoa dưới tên của họ. Ảnh: Dispatch |
Phóng viên: Bạn trai cũ của chị bị cáo buộc biển thủ công quỹ, đã có đơn khiếu nại nào được gửi đi chưa?
Park Na Rae: Công ty có một đội ngũ kế toán, nhưng họ chỉ lo việc thuế chứ không quản lý sổ sách kế toán hay hợp đồng cho các chương trình truyền hình. Việc đó do bạn trai cũ của tôi đảm nhiệm, anh ấy đã học quản trị kinh doanh và kế toán. Cùng với A, anh ấy lo việc hợp đồng, tìm kiếm văn phòng và tham gia vào công ty nhiều hơn tôi. Anh ấy thậm chí còn xem xét hầu hết các hợp đồng liên quan đến tôi.
Khi còn làm ở JDB Entertainment, tôi chưa từng thấy hợp đồng nào cũng như không biết đến các hợp đồng phát sóng. Tôi nhờ bạn trai cũ lo việc này khoảng một tháng, nhưng anh ấy nói có việc khác nên không thể tiếp tục. Tôi hỏi anh ấy có muốn đảm nhận vai trò này chính thức nếu được trả lương không. Từ đó, tôi trả lương cho anh ấy và yêu cầu anh ấy nhất định phải lo việc kế toán. Anh ấy cũng tham gia các hoạt động ngoại khóa cùng nhân viên.
Phóng viên: Có cáo buộc rằng tiền của công ty đã được chuyển cho bạn trai cũ như một khoản tiền đặt cọc cho hợp đồng thuê nhà.
Park Na Rae: Anh ấy nói rằng vì anh ấy là nhân viên nên công ty có thể cho vay tiền đặt cọc thuê nhà. Sau khi xác nhận với bộ phận kế toán, tôi đã chuyển tiền. Do những tranh chấp về thuế trong quá khứ, tôi rất thận trọng về những vấn đề tiềm ẩn. Tôi đã hỏi bộ phận kế toán xem liệu có thể vay tiền đặt cọc thuê nhà hay không, và sau khi được chấp thuận, chúng tôi đã thế chấp và trả lãi như bình thường.
Phóng viên: Những cáo buộc chống lại mẹ chị về tội tham ô thì sao?
Park Na Rae: Tôi đã trải qua một thời gian dài sống vô danh, vì vậy tôi luôn nghĩ mình nên làm việc tương xứng với mức lương. Hiện tại, mẹ tôi đang phụ trách hai dự án đại sứ quảng bá ở Mokpo, tỉnh Jeollanam. Bà trực tiếp gặp gỡ nhân viên chính quyền thành phố và các tổ chức liên quan để thực hiện công việc. Tôi nhờ bà thường xuyên chuẩn bị tài liệu cho kênh YouTube Naraesik. Mọi hồ sơ đều được lưu giữ. Mẹ tôi nói rằng đó là quá nhiều, nhưng tôi bảo bà rằng nếu muốn nhận lương thì phải làm thôi.
Phóng viên: Còn cáo buộc sử dụng thẻ công ty cho mục đích cá nhân?
Park Na Rae: Những khoản chi phí đó là dành cho các bữa tối với ê kíp sản xuất. Tôi cũng tin rằng cần có bằng chứng và đã gọi điện trực tiếp cho các thành viên ê kíp sản xuất có mặt cùng tôi lúc đó để xác nhận.
Phóng viên: Chị cáo buộc các quản lý cũ đã biển thủ tiền.
Park Na Rae: Có những khoản phí lên tới 2 triệu won (khoảng 37 triệu đồng) cho vé máy bay và những tin nhắn liên quan đến việc đó. Có dấu hiệu cho thấy tiền đang bị rút ruột từng chút một. Lúc đó, tôi có thể đã bỏ qua vì nghĩ họ đã làm việc chăm chỉ, nhưng sau này tôi nhận ra rằng việc rút tiền dưới tên cá nhân là có vấn đề.
Phóng viên: Chị nói rằng chị nghĩ việc đăng ký kinh doanh lập kế hoạch nghệ thuật và giải trí đã hoàn tất.
Park Na Rae: Tôi nói với mẹ trước tiên rằng cần phải đăng ký kinh doanh tổ chức sự kiện giải trí và nghệ thuật. Việc đăng ký yêu cầu kiểm tra lý lịch tội phạm tình dục, vì vậy mẹ tôi đã lấy các giấy tờ từ tòa án và giao giấy ủy quyền, con dấu công ty, con dấu cá nhân và chứng minh thư. Nhưng mãi đến khi một phóng viên liên hệ với tôi, tôi mới biết rằng việc đăng ký thực chất vẫn chưa hoàn tất.
Tôi đương nhiên cho rằng các quản lý cũ đã lo liệu việc đó. Tại phòng chờ của một chương trình, nơi có một nghệ sĩ và quản lý của anh ấy, ai đó đã hỏi công khai "Các anh chị đã đăng ký chưa?" và quản lý của tôi trả lời là có. Khi nghệ sĩ hỏi "Tôi cũng nên tìm hiểu, các anh chị đã làm thế nào?", các quản lý cũ của tôi nói "Chúng tôi đã làm tất cả mọi thứ, cứ hỏi chúng tôi." Đó là lỗi của tôi vì đã không kiểm tra kỹ lại. Mẹ tôi đã rất căng thẳng khi chuẩn bị giấy tờ trong nhiều ngày. Không hề giải thích gì cho tôi, họ đã sử dụng những giấy tờ đó để tự đăng ký làm giám đốc nội bộ.
![]() |
| Park Na Rae tố ngược lại quản lý biển thủ công quỹ. Ảnh: X |
Về cuộc ghi âm hòa giải với quản lý, nhưng sau đó bên quản lý lật mặt
Phóng viên: Cụ thể thì mâu thuẫn nảy sinh như thế nào sau khi các quản lý cũ rời đi?
Park Na Rae: Họ đòi tiền lương chưa trả. Họ bảo tôi quyết định số tiền, dù đó là tiền lương chưa trả hay thậm chí nhiều hơn. Nếu đó là một thỏa thuận dàn xếp đơn giản bao gồm cam kết không nêu thêm bất kỳ vấn đề nào nữa, xét đến sự vất vả trong suốt thời gian làm việc, tôi đã cân nhắc việc thanh toán. Tôi chưa bao giờ nói rằng tôi sẽ không trả tiền. Tôi chỉ hỏi liệu cả hai bên có thừa nhận rằng đó thực chất không phải là tiền lương chưa trả hay không.
Phóng viên: Chị đã nói chuyện gì khi quản lý A rời đi?
Park Na Rae: Tôi đã cố gắng liên lạc với A sau khi họ từ chức nhưng không thể liên lạc được. Vấn đề tiền lương nợ đọng không được đề cập trực tiếp với tôi trong quá trình từ chức, mà được thông báo cho bộ phận thuế. Tôi đã nhiều lần yêu cầu họ cung cấp cả ngày tháng làm thêm giờ. Nhóm kế toán nói rằng việc thanh toán lại cho những phần đã được thanh toán là không hợp lý, nhưng nếu bên kia muốn, chúng tôi sẽ nhận dữ liệu, xác minh, đối chiếu tài khoản và thanh toán. Tuy nhiên, một tuần sau, chủ đề chuyển sang vấn đề tiền thưởng, và một tuần sau đó, họ yêu cầu thanh toán riêng cho các khoản liên quan đến hình phạt dân sự và hình sự. Con số cuối cùng được thảo luận ít nhất là 500 triệu won (gần 9 tỷ đồng). Bất chấp những yêu cầu liên tục này, họ vẫn khẳng định tiền bạc không phải là mục tiêu chính.
Lúc đó, tôi muốn đảm bảo những người này nhận được tiền trợ cấp thôi việc. Đầu tiên, công ty sẽ trả tiền trợ cấp, và tôi sẵn sàng tự mình đóng góp thêm. Nhưng khi tôi đề cập đến vấn đề này, câu chuyện đột nhiên thay đổi. Bên kia nói "Hãy làm theo luật" và nói thêm "Nếu có vấn đề gì, tôi không ngại vào tù". Tôi không thích tình huống đó và thậm chí đã bảo luật sư của mình không nên theo đuổi hành động pháp lý.
Sau khi suy nghĩ lại, tôi phân vân liệu mình sẽ cảm thấy thoải mái hơn nếu kết thúc mọi chuyện bằng cách trừng phạt các quản lý, hay là chịu đựng tất cả sự bất mãn với tư cách là một người chị đối với những người mà tôi đã làm việc chăm chỉ cùng trong 1 năm 3 tháng. Tôi đã chọn phương án thứ hai. Tuy nhiên, sau cái gọi là "cuộc họp sáng sớm", tôi nói rằng nếu họ muốn tiến hành các thủ tục pháp lý, tôi sẽ không ngăn cản họ.
Phóng viên: Tình hình hôm diễn ra cuộc họp sáng sớm như thế nào?
Park Na Rae: Hôm đó, tôi rất mệt. Tôi nghĩ tôi là người gọi cho họ trước. Một phóng viên liên lạc với tôi trước, hỏi tôi có ở nhà không. Tôi nói có. Sau đó, phóng viên nói với tôi rằng A đang ở gần đó và muốn gặp tôi, vì vậy tôi đã gọi cho A. A say rượu, khóc lớn, nói rằng họ không muốn mọi chuyện lại diễn ra như thế này và không biết tại sao lại như vậy. Họ chửi rủa luật sư của họ và nói rằng họ không còn lựa chọn nào khác. Chúng tôi đã khóc cùng nhau, và vì trời lạnh, tôi hỏi họ đang ở đâu. A nói họ đang say rượu và ở gần nhà tôi.
Tôi bảo những người bạn đang ở nhà tôi về và liên lạc lại với A. Mặc dù mọi người khuyên không nên gặp mặt, nhưng tôi vẫn muốn gặp, không phải để dàn xếp, mà để nghe trọn vẹn câu chuyện của A và hiểu rõ lý do tại sao họ lại đưa ra lựa chọn như vậy. Khoảng 20 phút sau, phóng viên nói A vẫn đang đợi và đề nghị tôi liên lạc lại với họ. Cuối năm, một nhà thiết kế chuyên thiết kế váy được một người quen giới thiệu với tôi, xưởng làm việc và nhà riêng của nhà thiết kế cách nhà tôi khoảng 10 phút. A nói họ đang ở đó. Không còn nơi nào khác để đi, A đã gõ cửa nhà nhà thiết kế và vào xưởng làm việc. Vì nhà thiết kế là nam, tôi gọi điện trực tiếp cho anh ta vì cảm thấy không thoải mái. Anh ta nói A say đến mức không thể chịu nổi. Tôi thận trọng và nghĩ tốt nhất nên nói chuyện ở xưởng làm việc, nhưng A nhất quyết muốn đến nhà tôi, nên tôi bảo họ bắt taxi đến đây. Quản lý của tôi, người hỗ trợ công việc của tôi, cũng sống gần đó và muốn gặp A, nên tôi thận trọng mời cả người đó nữa. Vậy là, bốn người chúng tôi đã gặp nhau.
![]() |
| Đoạn ghi âm do Lee Jin Ho tung ra cho thấy quản lý A và Park Na Rae nói chuyện rất thân tình. Ảnh: Kbizoom |
Phóng viên: Những gì đã được thảo luận ở đó?
Park Na Rae: A liên tục xin lỗi trong nước mắt. Tôi an ủi A, hỏi tại sao lại xảy ra chuyện này. Một số người còn nói đùa rằng đó giống như một cuộc cãi vã giữa các nữ sinh tiểu học bị thổi phồng lên.
Tôi nói "Đúng là khối lượng công việc rất nặng, và tôi biết A và B đã làm việc rất chăm chỉ", rồi hỏi "Ngay cả những nhân viên chỉ làm việc 3 ngày cũng được nhận trợ cấp thôi việc, thậm chí không cần bàn bạc, tôi đã chuẩn bị sẵn rồi, tại sao hai người lại làm lớn chuyện như vậy?". A trả lời "Luật sư của tôi bảo tôi làm thế". Tôi hỏi "Nếu cô bị tổn thương hay buồn bực, tại sao cô không nói với tôi? Nếu tôi sai, tại sao không nói ra?". A nói: "Không, thưa sếp, sếp đối xử với tôi rất tốt, tôi xin lỗi". Tôi nghĩ A cũng có một phần lỗi, nhưng đó không phải lúc để tranh cãi. Tôi liên tục trấn an A và cuối cùng chúng tôi nói chuyện về những chuyến đi mà chúng tôi đã cùng nhau thực hiện.
Tại cuộc họp đó, tôi nói rằng nếu đây là hành vi lạm dụng quyền lực, thì tôi đã vô tình chấp nhận và tin tưởng lòng tốt mà A và B dành cho tôi và đưa ra yêu cầu dựa trên điều đó, vì vậy nếu điều đó cấu thành hành vi lạm dụng, tôi sẽ thừa nhận. A nói "Điều đó không đúng. Do các luật sư bảo tôi nói như vậy".
Phóng viên: Cũng có người bàn đến việc đi hát karaoke.
Park Na Rae: Nhà tôi có máy karaoke. Chúng tôi đã nói về những bài hát mà tôi và A từng hát cùng nhau, và A nói rằng cô ấy thích hát với tôi. Tuy nhiên, vì A quá say không đứng vững được, nên người quản lý và nhà thiết kế đã để chúng tôi ngồi xuống nói chuyện. Chúng tôi ôm nhau và hát, thậm chí còn ôn lại chuyến đi Nhật Bản trước đây.
Phóng viên: Tuyên bố của chị nói rằng những hiểu lầm và sự thiếu tin tưởng đã được giải quyết.
Park Na Rae: Tôi không thảo luận về các vấn đề pháp lý ở đó. Tôi hỏi họ xem tôi có làm gì sai không, nhưng A đã nói rõ ràng "Không, thưa sếp, sếp đã đối xử với tôi rất tốt, và tôi rất tiếc vì mọi chuyện lại thành ra như thế này". Điều này xảy ra trước khi tuyên bố được đưa ra. Khi tôi nói rằng nếu những vấn đề khó chịu này tiếp tục, tôi sẽ bỏ nghề phát thanh, A nói trước: "Tại sao cô phải bỏ nghề? Thật nực cười. Tôi sẽ công khai mặt mũi của mình và trả lời phỏng vấn truyền thông để khôi phục danh tiếng cho cô". Tôi nói: "Cảm ơn cô, nhưng cô là người kín đáo và có thể bị tấn công nếu mặt mũi của cô bị lộ; chúng ta hãy giải quyết chuyện này một cách hòa bình giữa 2 bên". Sau đó, A gửi tin nhắn trong nhóm chat với luật sư hỏi "Tôi có thể làm gì để khôi phục danh dự cho Na Rae?" rồi nói "Mọi chuyện ổn rồi". Vì vậy, tôi đương nhiên nghĩ rằng mọi việc đã được giải quyết tốt đẹp. Có đầy đủ bằng chứng.
Sáng hôm đó tôi đăng tải thông báo và đang chờ A liên lạc để hẹn gặp. Tôi nghĩ có lẽ A ngủ quên vì uống rượu khuya. Nhưng rồi luật sư của họ gửi đề nghị dàn xếp.
Phóng viên: Đề xuất dàn xếp bao gồm những gì?
Park Na Rae: Họ yêu cầu tôi trả lời trong vòng khoảng hai tiếng rưỡi. Ngay khi nhìn thấy, tôi nghĩ mình không thể chấp nhận được. Họ nói những gì đã xảy ra là sai sự thật, và tôi phải xin lỗi về những việc không hề xảy ra. Đề xuất bao gồm cả số tiền họ muốn. Họ gọi số tiền đó là tiền lương chưa trả, chứ không phải là khoản bồi thường. Mục ghi số tiền bồi thường để trống nhưng được mô tả là tiền lương chưa trả. Họ không muốn tôi giải thích, và nếu tôi tiết lộ điều này, tôi sẽ phải trả 30 triệu won (538 triệu đồng) cho mỗi lời khai. Họ nói tất cả những lời cáo buộc của tôi đều là dối trá và tôi phải trả phí luật sư cho họ.
Thấy vậy, tôi cảm thấy mình không thể bỏ qua chuyện này thêm nữa. Nếu tôi sai, tôi sẽ chấp nhận hình phạt và xin lỗi, nhưng nếu không, tôi phải bào chữa. Tôi đề nghị nói chuyện mà không cần luật sư, nhưng phía bên kia nói họ sẽ tiến hành các thủ tục pháp lý trước, nên tôi đồng ý. Tôi không phải là người khởi xướng việc này. Tôi rất tiếc phải nói điều này, nhưng tôi cảm thấy như đó là một lời đe dọa. Sau đó, A nói sẽ không có thỏa thuận nào nữa và sẽ có hành động pháp lý.
Tôi không tức giận, chỉ cảm thấy trống rỗng vô cùng. Tôi đã giúp đỡ một người say xỉn, thậm chí còn giúp cô ấy nôn mửa trong nhà vệ sinh, vậy mà đột nhiên họ gửi cho tôi bản đề nghị dàn xếp nói rằng tất cả những cáo buộc đều là sự thật. Cảm giác thật trống rỗng.
Phóng viên: Các báo cáo cho biết ngay sau khi chị đâm đơn kiện các quản lý tội tống tiền, chị vẫn cố gắng dàn xếp.
Park Na Rae: Trước cuộc họp sáng sớm, các quản lý cũ liên tục yêu cầu tôi gửi thỏa thuận dàn xếp. Tôi nói "Chúng ta cần gặp mặt và nói chuyện trực tiếp, làm sao có thể giải quyết chỉ bằng văn bản?" nhưng họ nói "Nếu chị không gửi thỏa thuận dàn xếp, chúng tôi sẽ không gặp". Vì vậy, phía tôi đã gửi một bản, và họ canh thời gian rồi phàn nàn, nói rằng "Mặc dù chị nói sẽ kiện chúng tôi tội tống tiền, nhưng chị lại cố gắng dàn xếp" và làm lớn chuyện lên.
Phóng viên: Chị nghĩ mục tiêu của họ là gì?
Park Na Rae: Tất cả tiền lương và tiền trợ cấp thôi việc đáng lẽ phải được trả đều đã được thanh toán. Nhưng khoản tiền lớn mà họ yêu cầu, khoảng 500 triệu won (gần 9 tỷ đồng) trở lên sẽ không được trả. Họ bảo tôi tự quyết định xem sẽ trả thêm bao nhiêu nữa. Quá bực mình, tôi hỏi ý kiến những người quen thân, và kết luận đều xoay quanh vấn đề tiền bạc. Không thể giải quyết bằng cách nói chuyện với họ, lựa chọn duy nhất là nhờ đến pháp luật.
Tôi đã cố gắng liên lạc với họ nhiều lần, nhưng cảm giác như chính tôi mới là người không trả lời. Tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ A và B. Lý do tôi nói rằng tôi không muốn theo đuổi vụ việc đến cùng là vì tôi rất thân thiết với họ, họ đã ở bên cạnh tôi trong đám tang ông bà tôi và khóc cùng tôi. Việc rời bỏ công ty cũ rất khó khăn, và tôi đã dựa dẫm vào họ rất nhiều. Tôi đã cố gắng tin tưởng đến cùng. Tôi nghĩ rằng có thể xảy ra hiểu lầm vì có nhiều người liên quan, vì vậy tôi đã kiên nhẫn và tin tưởng, nhưng thực tế không phải vậy.
Họ dường như muốn tỏ ra vô tội trong khi vẫn lấy tiền và khiến tôi trông như một người xấu. Lời kể của họ không khớp nhau. Tôi đã cố gắng xoa dịu họ và giải quyết mọi việc bằng cách hòa giải, nhưng họ không chấp nhận. Ngay cả sau khi quyết định tiến hành các thủ tục pháp lý, tôi vẫn khó hiểu tại sao chỉ một phần câu chuyện được chia sẻ với giới truyền thông.
Phóng viên: Kế hoạch của chị trong thời gian tới là gì?
Park Na Rae: Tôi có đầy đủ bằng chứng, chẳng hạn như tin nhắn trao đổi với các quản lý trong hơn 3 năm, để chứng minh những tuyên bố của mình. Tôi sẽ tiến hành các hành động pháp lý.
![]() |
| Quản lý A phủ nhận chuyện Park Na Rae đối xử tệ trong cuộc gặp trực tiếp, nhưng sau đó thay đổi thái độ. Ảnh: X |
Về cáo buộc thực hiện thủ thuật y tế trái phép với "bà dì tiêm chích" không có giấy phép hành nghề
Phóng viên: Trước đó chị nói rằng chị nghĩ "bà dì tiêm chích" là bác sĩ.
Park Na Rae: Đúng.
Phóng viên: Lần đầu chị gặp "bà dì tiêm chích" là khi nào?
Park Na Rae: Khoảng 3 đến 4 năm trước, nhân viên từ 1 chương trình đã giới thiệu bà ấy đến điều trị, và tôi gặp bà ấy lần đầu tại một phòng khám phẫu thuật thẩm mỹ. Tôi nhớ địa điểm đó ở gần Cheongdam-dong, Seoul.
Phòng khám đã sắp xếp mọi thứ, và vì bà ấy tự xưng là bác sĩ nên tôi không hỏi thẳng cô ấy có giấy phép hành nghề y hay không. Đương nhiên, tôi cho rằng bà ấy là bác sĩ vì bà ấy tự giới thiệu mình là bác sĩ. Thực tế, bà ấy tạo ấn tượng như một bác sĩ. Tôi đã đến nhiều phòng khám phẫu thuật thẩm mỹ và biết rằng thường thì bác sĩ thực hiện các liệu trình và người đứng đầu phòng khám là hai người khác nhau. Vì vậy, tôi nghĩ cô ấy là bác sĩ trưởng.
Phóng viên: Còn lý do nào khác khiến chị nhầm "bà dì tiêm chích" với bác sĩ thực thụ không?
Park Na Rae: Phòng khám có một tấm biển ghi "Đại diện OOO", và bà ấy được gọi là đại diện ở đó. Các y tá và bác sĩ cũng được gọi là "đại diện", và vì tôi biết rằng người đứng đầu phòng khám thường chỉ tư vấn còn các thủ tục thực tế do các bác sĩ được trả lương thực hiện, nên tôi nghĩ trường hợp này cũng vậy. Bà ấy cũng nói với tôi rằng bà ấy là người hâm mộ tôi. Đó là cách mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu.
![]() |
| "Bà dì tiêm chích" hiện đã bị cảnh sát điều tra. Ảnh: Dispatch |
Nguồn: Koreaboo, Daily Sports


























Công bố đoạn ghi âm quyết định vụ ngôi sao N. hành hạ quản lý, "mây mưa" trong xe?
Bà mẹ TP.HCM "toát mồ hôi" khi đọc tờ giấy ghi mong muốn của con mình: Con thông minh và thực tế đến... sững sờ!
Tóc Tiên ẩn ý: Nhìn em vẫn bình thường không phải là em không buồn. Nhưng anh à, ai mà chẳng phải sống tiếp
Sau 30 tuổi, tôi học cách tận hưởng mùa lễ theo 10 cách này: Không cần phải hoàn hảo, chỉ cần đủ bình an.
Giải pháp giám sát xâm nhập mặn thông minh phục vụ quản lý tài nguyên nước
HanoiAir - Giải pháp khoa học công nghệ trong quản lý môi trường không khí đô thị Thủ đô Hà Nội
Cùng chuyên mục
Một thành phố gần Việt Nam đang lún xuống
Con trai đi học về kể: "Mẹ ơi, các bạn chê mẹ xấu!", phản ứng của người mẹ khiến cả mạng xã hội phải vỗ tay khen
Cả thế giới kinh ngạc trước phát minh mới của Trung Quốc: Lần đầu tiên turbine gió "bay" khỏi mặt đất, mở ra kỷ nguyên "lấy điện từ trên trời"
Chân dung người đứng sau những bản hit miền Tây đạt tỷ view, gây sốt mạng xã hội trong năm 2025
Bạn trai kém 11 tuổi của Lệ Quyên không dám ôm hoa hậu Tiểu Vy: "Tôi sợ người yêu nghĩ ngợi"
Xuất hiện thủ đoạn lừa đảo mới liên quan đến sổ đỏ, người dân cần đặc biệt cảnh giác