Phụ nữ mới

Vợ cũ gọi điện lúc 5h sáng, một câu vu vơ khiến tôi lung lay với gia đình hiện tại

Câu nói ấy không trách, không níu kéo, nhưng lại khiến tôi đứng lặng.

Tôi đã ly hôn được gần 6 năm. Cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc không ồn ào, cũng không đẹp, chỉ đơn giản là hai người đi đến một đoạn mà không thể bước tiếp cùng nhau. Sau đó, mỗi người đều có cuộc sống riêng. Tôi tái hôn, có gia đình mới, một người vợ hiền và một đứa con nhỏ. Tôi vẫn luôn nghĩ mọi thứ đã nằm gọn trong quá khứ cho đến buổi sáng hôm đó.

Điện thoại rung lúc gần 5 giờ sáng. Tôi giật mình tỉnh dậy, liếc sang bên cạnh, vợ vẫn đang ngủ say. Trên màn hình hiện lên cái tên tôi đã rất lâu không thấy: vợ cũ. Tôi do dự vài giây rồi ra ban công nghe máy, trong đầu lướt nhanh hàng loạt câu hỏi: có chuyện gì khẩn cấp hay chỉ là nhầm số?

Giọng cô ấy ở đầu dây bên kia khá bình tĩnh, không khóc lóc, không trách móc, chỉ hỏi thăm vài câu rất xã giao. Tôi thở phào, định kết thúc cuộc gọi thì cô ấy buông ra một câu rất nhẹ: “Em chỉ muốn hỏi anh một chuyện… nếu ngày đó anh chịu lắng nghe em hơn một chút, liệu mọi thứ có khác không?”.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Câu nói ấy không trách, không níu kéo, nhưng lại khiến tôi đứng lặng.

Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng. Tôi quay lại phòng, nằm xuống bên cạnh vợ mà không ngủ được nữa. Trong đầu tôi không phải là hình ảnh vợ cũ, mà là những ký ức rất cũ: những lần tôi bỏ ngoài tai lời cô ấy nói, những buổi tối về nhà mệt mỏi và chọn im lặng thay vì đối thoại. Tôi từng nghĩ mình không sai, chỉ là không hợp. Nhưng đến lúc này, tôi mới nhận ra, có lẽ tôi đã sai ở chỗ không đủ kiên nhẫn.

Sự lung lay của tôi không phải vì còn yêu vợ cũ. Tôi biết rất rõ điều đó. Cái khiến tôi bất an là cảm giác mình đang lặp lại những điều cũ trong cuộc hôn nhân hiện tại. Tôi vẫn bận rộn, vẫn hay trả lời vợ bằng những câu ngắn gọn, vẫn cho rằng “để lúc khác nói”. Cuộc gọi lúc 5 giờ sáng giống như một tấm gương, soi thẳng vào những thiếu sót mà tôi cố tình bỏ qua.

Cả ngày hôm đó, tôi làm việc trong trạng thái lơ đãng. Đến tối, khi con đã ngủ, vợ tôi hỏi một câu rất bình thường: “Anh có mệt không?”. Tôi chợt nhận ra, nếu mình tiếp tục thờ ơ, có lẽ vài năm nữa, người đặt câu hỏi “giá như” sẽ không phải là vợ cũ, mà là chính người đang nằm cạnh tôi mỗi đêm.

Tôi không kể cho vợ về cuộc gọi ấy. Không phải vì giấu giếm, mà vì tôi hiểu, điều quan trọng không nằm ở người gọi, mà nằm ở cách tôi đối diện với cuộc sống hiện tại. Tôi bắt đầu tập lắng nghe nhiều hơn, nói chậm lại, không gạt đi những điều tưởng như nhỏ nhặt. Không phải để chuộc lỗi với quá khứ, mà để không tạo thêm một quá khứ đáng tiếc khác.

Vợ cũ gọi lúc 5 giờ sáng chỉ nói một câu vu vơ. Nhưng với tôi, đó là lời nhắc nhở rất rõ ràng: hạnh phúc không mất đi vì một biến cố lớn, mà thường rạn nứt từ những lần ta cho rằng “để sau cũng được”. Và nếu không tỉnh táo, người ta rất dễ đánh mất gia đình hiện tại theo cách âm thầm nhất.

Vỹ Đình

Nhân quả có thật: 40 năm trước bị cười vì đẻ toàn con gái, 40 năm sau các con làm hẳn Bộ trưởng, Giám đốc, danh giá vô cùng!

Nhân quả có thật: 40 năm trước bị cười vì đẻ toàn con gái, 40 năm sau các con làm hẳn Bộ trưởng, Giám đốc, danh giá vô cùng!

Từ chỗ bị chê cười vì "đẻ toàn vịt giời", đến khi các con khôn lớn, ông bố này được nhận quả ngọt!

Đọc nhiều nhất