Thứ hai đầu tuần, công việc chất đống như núi. Tôi còn chưa kịp đặt cốc cà phê xuống bàn thì điện thoại đổ chuông liên tục. Số của cô giáo. Linh cảm chẳng lành khiến tôi đứng bật dậy trước cả khi nghe máy.
Cô bảo con gái tôi sốt từ tiết đầu, mặt đỏ bừng, người lả đi. Vì đường từ trường tới nhà tôi thuận, cô sợ chờ phụ huynh sẽ muộn nên tranh thủ giờ nghỉ trưa đèo thẳng về giúp. Tôi chỉ kịp lí nhí cảm ơn rồi xin trưởng phòng cho về sớm, trong đầu toàn là hình ảnh con nằm bơ phờ ở trường.
Tôi chạy xe như bay về nhà. Cả buổi sáng chưa kịp ăn gì, tay run vì lo, người cũng mệt vì đói. Đẩy cửa vào, cảnh tượng đầu tiên tôi nhìn thấy là mẹ chồng đang ngồi thong thả xem tivi dưới tầng một, tay còn cầm đĩa trái cây. Bà quay lại nhìn tôi rất bình thản, như thể chẳng có chuyện gì nghiêm trọng.

Ảnh minh họa
Tôi hỏi con đâu, bà chỉ tay lên gác: "Nó ngủ trên đó. Mẹ sợ nó cúm A lây sang nên mẹ ngủ dưới này".
Tôi đứng khựng vài giây. Cái cách bà nói nhẹ như không khiến tôi nghẹn họng. Có lẽ vì quá gấp gáp để hiểu được cảm xúc của chính mình, tôi chỉ nhớ rõ một điều: toàn thân tôi như đóng băng vì sốc.
Từ trước đến nay, mẹ chồng tôi nổi tiếng là người chăm cháu. Bà thương cháu thật lòng, chẳng ngại bế bồng, chẳng tiếc thời gian. Nhưng bà cũng có tính cẩn thận đến mức cực đoan. Mọi thứ liên quan đến sức khỏe, bà luôn nhìn qua lăng kính vô trùng. Tôi biết điều đó, nhưng vẫn không ngờ đến lúc con sốt, bà lại chọn cách… tránh xa.
Tôi bước lên phòng, tim thắt lại khi thấy con nằm chỏng chơ giữa căn phòng tối. Nó không ngủ. Mắt mở to, mặt đỏ hồng vì sốt, tay cầm điện thoại mấy clip ngắn linh tinh. Nhìn thấy tôi, nó yếu ớt gượng hỏi sao mẹ về sớm. Nó nói cô giáo đã cho uống hạ sốt rồi mới đưa về. Mà gương mặt con vẫn nóng rực như than.
Tôi vừa thương vừa giận. Con ốm, đáng lẽ cần một vòng tay, một cái khăn ấm, một người lớn ngồi cạnh. Ít nhất là sự hiện diện. Vậy mà nó chỉ có cái điện thoại để "bầu bạn" trong lúc đợi mẹ.
Tôi không hiểu nổi sự "vô tư" của mẹ chồng. Hay phải gọi là sự thẳng thắn đến mức không biết người khác cảm thấy thế nào. Với bà, tránh xa đứa trẻ lúc nó sốt là hợp lý. Với tôi, đó là sự bỏ mặc.
Tôi tức quá gọi ngay cho chồng. Không phải để trách ai, chỉ là muốn được chia sẻ. Nhưng anh gạt đi nhanh gọn, bảo tôi nghĩ đơn giản thôi, mẹ sợ chuyện lây nhiễm rồi tôi vừa chăm con vừa phải chăm cả bà - người vốn lắm bệnh nền. Anh nói như thể tôi đang làm quá mọi thứ lên.
Lời nói ấy khiến tôi nghẹn hơn tất cả. Tôi vẫn không tài nào gỡ được cảm giác chênh vênh trong lòng khi nghĩ đến cảnh con tôi nằm một mình, sốt hầm hập, trong một căn nhà có người lớn mà lại giống như không có ai.
















Mẹ chồng khoe con gái lấy chồng sướng như bà hoàng, tôi chỉ biết cười trừ thở dài: “Giá mà mẹ làm dâu giúp cô ấy 2 ngày”
Mẹ chồng đòi bán vàng hồi môn của tôi, ai ngờ chỉ 1 tháng sau bà xuống nước xin lỗi
Nàng dâu hot nhất MXH những ngày qua: "Điều mẹ chồng tôi làm được không phải ai cũng làm được!"
Thu nhập của mẹ chồng 50 triệu/tháng nhưng ngày nằm viện, bà nhắc chúng tôi đóng viện phí, 2 tuần sau, bà mới công bố lý do
Cùng chuyên mục
Xem xong cảnh này, ai còn dám an tâm khi lắp camera trong nhà?
Nhìn đứa con 7 tuổi, tôi hối hận vô cùng vì quyết định chuyển tới sống gần nhà bố mẹ chồng
Nữ diễn viên vừa bị tố lừa đảo lại khiến dân mạng tranh cãi vì chuyện dạy con: Văn minh hay vì giàu nên mới được như thế?
Bắt ông trùm Nguyễn Huy Việt sinh năm 1993, cầm đầu đường dây có số tiền giao dịch 1.200 tỷ đồng
Từ tiếng Việt nào có 1000 chữ O? - 99,99% xin "đầu hàng"!
Chưa từng có: Hơn 1 triệu lượt đề cử được gửi về WeChoice Awards 2025