Cuối tháng 6 vừa qua, Lý Hạo, một nhân viên văn phòng với cuộc sống khá bình lặng, háo hức chuẩn bị tham dự buổi họp lớp sau 15 năm ra trường. Cuộc gặp được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng nằm ở trung tâm thành phố. Ngày gặp lại bạn cũ diễn ra trong bầu không khí rộn ràng, những cái bắt tay thân quen, những nụ cười hồ hởi và vô số câu chuyện tưởng chừng đã bị thời gian phủ bụi nay được nhắc lại không ngớt.
Thế nhưng, điều khiến Lý Hạo không khỏi ngạc nhiên lại đến từ cách ban tổ chức sắp xếp chỗ ngồi. Những người bạn xuất hiện cùng BMW, Mercedes hay các dòng xe đắt tiền khác được mời vào khu vực VIP. Ở đó là những bàn tiệc rộng rãi, trang trí bắt mắt, đồ uống cũng thuộc loại đắt đỏ và cầu kỳ hơn hẳn.
Ngược lại, Lý Hạo cùng một vài người bạn khác, những người đến bằng phương tiện phổ thông, được hướng dẫn ngồi ở khu vực phía sau. Bàn tiệc nhỏ hơn, cách bày trí giản dị và không có nhiều lựa chọn đồ uống. Sự phân chia rạch ròi ấy khiến anh không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng thoáng qua. Tuy vậy, Lý Hạo nhanh chóng tự trấn an bản thân rằng đây chỉ là một buổi gặp gỡ bạn bè cũ, không đáng để bận tâm quá nhiều.
![]() |
| Buổi họp lớp năm ấy, dù bắt đầu bằng cảm giác phân biệt vô hình, cuối cùng lại khép lại bằng một bài học sâu sắc. (Ảnh: Sohu) |
Trong suốt bữa tiệc, sự khác biệt giữa hai khu vực ngày càng hiện rõ. Ở bàn VIP, câu chuyện chủ yếu xoay quanh những thành tựu hào nhoáng. Người thì kể về hợp đồng trị giá hàng triệu nhân dân tệ, người khoe vừa mua căn hộ cao cấp tại Thượng Hải, người khác hào hứng nói về chuyến du lịch dài ngày ở châu Âu. Không khí bàn tiệc lúc nào cũng rộn ràng nhưng phảng phất mùi khoe khoang.
Trong khi đó, ở khu vực phía sau, câu chuyện lại mang màu sắc rất khác. Mọi người nói với nhau về công việc ổn định, về cuộc sống gia đình, về niềm vui giản đơn khi buổi tối được kèm con học bài. Lý Hạo gặp lại Tiểu Minh, người từng là học sinh giỏi nhất lớp năm xưa. Hiện tại, Tiểu Minh làm giáo viên tại một ngôi trường vùng nông thôn. Cậu kể về những học trò có hoàn cảnh khó khăn nhưng luôn nỗ lực vươn lên, kể bằng giọng điệu đầy tự hào. Ánh mắt Tiểu Minh sáng lên khi nhắc tới học sinh của mình, như thể đó mới là thành tựu lớn nhất đời cậu. Lý Hạo cũng chia sẻ về công việc văn phòng đều đặn của mình, không rực rỡ nhưng đủ mang lại sự ổn định và cảm giác an yên.
Buổi tiệc khép lại khi màn đêm đã buông xuống. Lý Hạo ra về với nhiều cảm xúc đan xen trong lòng. Trên đường về, anh vẫn chưa thể quên được sự phân chia rõ rệt trong buổi họp lớp. Về đến nhà, điện thoại bất ngờ rung lên. Một tin nhắn từ Tiểu Minh hiện ra trên màn hình. Nội dung ngắn gọn nhưng khiến anh sững lại: “Hạo, hôm nay gặp lại cậu, mình nhận ra điều quý giá nhất không phải là xe sang hay nhà đẹp, mà là tình bạn và những câu chuyện chân thành. Cảm ơn cậu đã lắng nghe mình”.
Tin nhắn ấy khiến Lý Hạo như bừng tỉnh. Anh chợt nhận ra rằng trong xã hội, con người luôn bị phân loại theo giàu nghèo, thành đạt hay bình thường. Thế nhưng, giá trị thực sự của một con người không nằm ở những thứ họ sở hữu, mà nằm ở cách họ sống, cách họ đối xử với người khác và sự chân thành họ mang theo.
Nhìn lại buổi họp lớp, Lý Hạo hiểu rằng đó không chỉ là dịp để ôn lại kỷ niệm cũ, mà còn giống như một tấm gương phản chiếu đời sống hiện đại. Ở đó, không ít người vô thức dùng vật chất để đo đếm giá trị con người. Thế nhưng chính những khoảnh khắc giản dị, như tin nhắn của Tiểu Minh, lại nhắc nhở anh về sự giàu có đích thực. Đó là tình người, là những mối quan hệ bền chặt và những câu chuyện mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa. Lý Hạo tự nhủ, dù cuộc sống có đổi thay ra sao, anh vẫn sẽ trân trọng những giá trị nhân văn ấy. Và chắc chắn, tin nhắn tối hôm đó sẽ là điều anh không bao giờ quên.
Buổi họp lớp năm ấy, dù bắt đầu bằng cảm giác phân biệt vô hình, cuối cùng lại khép lại bằng một bài học sâu sắc. Con người không được định nghĩa bởi xe cộ hay tài sản, mà bởi cách họ đối xử với nhau và những giá trị họ mang lại cho cuộc sống. Giữa một xã hội đang không ngừng chạy theo vật chất, chính những khoảnh khắc chân thành như vậy lại trở thành ngọn lửa ấm áp, nhắc mỗi người nhớ về ý nghĩa thật sự của cuộc đời.
Theo Sohu




















































Vô lý trong Tây Du Ký: Bắt được Đường Tăng để ăn thịt trường sinh bất lão, tại sao các yêu quái không ăn thịt ngay?
Hầu hết các yêu quái đều trì hoãn rồi để thầy trò Đường Tăng thoát nạn đi mất.