Tôi muốn mọi người thấy mặt vô tư của mình
Chào Khoai Lang Thang,
2026 là điểm khởi đầu để nhìn lại năm cũ; nếu phải chọn một điều thú vị nhất để recap nhanh, Khoai sẽ chọn điều gì?
Với mình, năm 2025 là một năm của may mắn và nhiều cảm xúc đặc biệt!
Đây là năm đầu tiên mình được gặp trực tiếp rất nhiều người ngoài đời - những cô bác, anh chị, các bạn đã đồng hành cùng kênh Khoai Lang Thang suốt thời gian qua. Trước đây, mình chưa bao giờ nghĩ đến việc tổ chức một buổi gặp mặt vì ngại, không biết sẽ nói gì, làm gì, và mình luôn nghĩ bản thân không quá đặc biệt để phải tổ chức một buổi gặp gỡ riêng. Nhưng trong năm nay, nhờ sự đồng hành của các nhãn hàng, mình có cơ hội được tiếp xúc trực tiếp với mọi người.
Chính trong những khoảnh khắc đó đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mình. Mình hiểu rõ hơn về tình cảm mọi người dành cho mình và cảm giác sự kết nối giữa mình với những người theo dõi phía sau màn hình trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Từ đó, mình cũng nghĩ đến chuyện sẽ tổ chức một buổi gặp mặt trực tiếp chính thức.
Một cảm xúc lớn nữa là năm 2025 cũng đánh dấu 9 năm mình làm nội dung, và mình 34 tuổi. Sang năm, tròn 10 năm và cũng là cột mốc mình 35 tuổi. Bởi thế, 2025 giống như một năm chuẩn bị cho những điều mình ấp ủ để nở hoa trong năm 2026.
![]() |
Điều bạn “manifest” điều gì và đã làm được?
Chắc chắn là chuyến đi châu Âu gần 2 tháng bằng nhà di động. Vì mình từng mơ ước được lan thang khắp nơi trên một chiếc xe, mỗi sáng thức dậy lại nhìn thấy một một bầu trời khác. Cảm giác gắn bó với một chiếc xe trong thời gian dài, đi qua nhiều vùng đất, nhiều khung cảnh khác nhau mang đến cho mình rất nhiều cảm xúc.
Ngoài ra còn có chuyến đi Iceland, được ngắm cực quang, nhìn thấy sông băng và cả bão tuyết. Tuyết thì mình từng thấy rồi, nhưng bão tuyết thì là lần đầu tiên. Dù nghe có vẻ đáng sợ, nhưng đó cũng là một trải nghiệm rất đặc biệt và may mắn với mình.
Vậy những cái mất và sự tiếc nuối thì sao?
Thật lòng mà nói mình không có quá nhiều sự tiếc nuối hay giá như với cuộc đời. Bởi, mình tự cảm thấy bản thân đã quá may mắn. Còn những điều chưa làm được thì mình sẽ cố gắng làm trong tương lai, những sai lầm thì mình sẽ học cách cải thiện để không lặp lại nữa.
![]() |
Suy nghĩ đó tác động thế nào khi bạn đứng trước ồn ào bị người chưa từng gặp nhận xét là “hoa hồng đen”?
Bất kỳ ai khi đọc những nhận xét không tốt về mình cũng sẽ buồn. Nếu không buồn thì ít nhiều cũng sẽ băn khoăn, tự hỏi vì sao người ta lại nói như vậy về mình.
Nhưng, mỗi người trong quá trình trưởng thành suy nghĩ cũng sẽ thay đổi theo thời gian. Khi chúng ta còn trẻ, thường rất muốn nhanh chóng phân biệt đúng - sai, tốt - xấu. Rồi thời gian qua đi, khi đã có nhiều trải nghiệm, “va chạm” đủ nhiều với xã hội thì sẽ có kinh nghiệm để hiểu bản thân và biết cách đối đãi với những điều xảy ra xung quanh. Thế nên, nếu đọc bình luận mà thấy buồn quá thì cũng không sao, buồn một chút rồi ngày hôm sau sẽ đỡ hơn. Hoặc mình có thể tìm đến những điều tích cực để cân bằng lại cảm xúc, thay vì để bản thân bị cuốn quá lâu vào những lời tiêu cực.
Nhưng, nếu chỉ một vài người nhận xét thì không sao nhưng khi có rất nhiều người cùng lặp lại một vấn đề thì lúc đó mình nên nhìn lại kỹ hơn, suy xét. Đó cũng là cách giúp bản thân cải thiện những điểm chưa tốt một cách nhanh hơn.
Mình nên điều chỉnh theo cách nào nhỉ - vẫn là mình hay là phiên bản mà công chúng mong muốn?
Ừmm, đây là một câu hỏi khó.
Theo mình nghĩ nhé, không cần phải làm nhà sáng tạo nội dung mà ai thì cũng nên có cho mình một chuẩn mực cư xử với những người xung quanh. Tức là mình vẫn là con người thật của mình nhưng phải biết cân bằng. Không thể lúc nào cũng ép bản thân vào một khuôn mẫu theo ý người khác nhưng vẫn phải đặt để trong môi trường chung để không làm ảnh hưởng tới người khác. Điều chỉnh hành vi sao cho phù hợp với cộng đồng là điều nên làm.
Và trên mạng xã hội cũng vậy. Mình luôn muốn mọi người nhìn thấy những tính cách thật, những khoảnh khắc vô tư nhất, không lo nghĩ nhất của Khoai Lang Thang. Nhưng, đồng thời, mình cũng phải có ý thức và trách nhiệm, vì nội dung mà mình đăng tải có thể ảnh hưởng đến rất nhiều người, đặc biệt là các em nhỏ. Vì vậy, mỗi lần dựng clip, mình đều đặt bản thân vào vị trí của người xem để cố gắng mang lại một nội dung có góc nhìn trung lập hơn, cởi mở hơn và gần gũi hơn. Và việc người xem đồng hành, góp ý thì cũng là động lực để mình cố gắng mỗi ngày.
![]() |
Tự “bóc” làm biếng, mê chơi game
Khoai có bao giờ cảm thấy áp lực khi nhận được quá nhiều lời khen trên mạng, khi những kỳ vọng mà mọi người đặt vào bạn đôi lúc khiến bạn thấy mình chưa thể chạm tới?
Chắc chắn rồi (cười). Hồi trước, mình hay nói rằng mình không dám nhận mình là người truyền cảm hứng, vì ai cũng có thể truyền cảm hứng cho người khác. Nhưng khi càng nghe nhiều người gọi như vậy, mình càng thấy áp lực, vì biết bản thân vẫn còn nhiều khuyết điểm và cần hoàn thiện nhiều hơn.
Mình cũng có nhiều điều không như mọi người nghĩ. Mình là một đứa ham ăn, ham ngủ, làm biếng, mê chơi game. Mỗi lần làm việc, mặt nghiêm túc thì nhìn rất dữ. Đó chắc là lý do mà mình hay cười vì cái mặt của mình mà không cười thì nhìn rất khó gần. Có khi mình còn tự hỏi ngược lại: “Trời, sao cái mặt mình thấy ghét dữ vậy”.
Từ đó, mình nghĩ là nên vui hơn một chút đi, chứ nhìn nghiêm túc quá cũng không dễ chịu gì. Và cũng may khi mình lớn lên ở miền Tây, xung quanh ai cũng hay cười, nên cơ địa mình cũng dễ cười hơn.
Người hay cười là người thường có nhiều tâm sự…
Thật ra, nếu mọi người theo dõi Khoai thì sẽ thấy Khoai không phải lúc nào cũng tích cực 100%.
Việc sống tích cực giúp mình suy nghĩ tốt, tinh thần tốt hơn và đôi khi cũng thu hút được nhiều điều may mắn trong cuộc sống. Nhưng, mình vẫn cho phép bản thân có những lúc tiêu cực. Nghĩa là khi buồn thì cứ buồn, khi không thích điều gì thì có thể nói ra. Nhưng, nên lựa lời để nói sao cho trung lập, không nặng nề, không dùng những từ ngữ gây tổn thương cho người khác.
Bởi, trên hành trình của mỗi người, ai cũng có những lúc thuận lợi và những khi khó khăn; có lúc vui, lúc buồn, và cũng có lúc mình bị tổn thương. Nhưng mình tin rằng chính những lúc mình ngã, mình đau, lại là lúc mình trưởng thành hơn, cứng cáp hơn. Và, nếu ai đó nghĩ sống chân thành dễ bị tổn thương thì mình cứ chân thành đi. Nếu có bị tổn thương thì xem đó là một bài học, để mình mạnh mẽ hơn.
Nhưng, khi cho đi sự chân thành cũng đừng mù quáng, mà cần đi kèm với một chút lý trí. Lần đầu mình có thể vô tư cho đi, nhưng nếu người đó không xứng đáng, thì mình nên rút kinh nghiệm và dành sự chân thành đó cho người xứng đáng hơn.
![]() |
Tài sản lớn nhất Khoai Lang Thang muốn để lại cho người xem là gì?
Ngay từ đầu, mình đã nghĩ kênh của mình giống như một cuốn nhật ký. Mình ghi lại hành trình, cảm xúc và những kỷ niệm. Đó là điều mình mong muốn giữ lại nhất trên kênh Khoai Lang Thang. Để sau này, 10 năm, 20 năm, 30 năm, thậm chí 50 năm nữa, khi xem lại, mình vẫn nhận ra được mình của ngày xưa.
Mình cũng mong rằng những khán giả đang đồng hành cùng mình, một ngày nào đó cũng sẽ lớn lên. Và khi xem lại những đoạn phim, hình ảnh đó, mọi người sẽ nhớ lại cảm giác của tuổi trẻ, của quãng thời gian đã từng đồng hành cùng nhau.
Còn về phía mình, gần 1 thập kỷ kể từ ngày rẽ từ kỹ sư xây dựng sang làm YouTube rồi đó, Khoai Lang Thang được - mất điều gì?
Được nhiều nhất chính là kỷ niệm. Ngày xưa mọi người hay hỏi Khoai Lang Thang là “Có giàu không?”, mình hay nói giỡn là “Giàu chứ - giàu tình cảm, giàu kỷ niệm”. Và trong hành trình đó, mình còn có thêm rất nhiều người thân, bạn bè, những người coi mình như gia đình. Bên cạnh đó, mình còn có thêm kinh nghiệm sống và một góc nhìn cởi mở hơn về cuộc đời. Thế nên, mình của hiện tại so với hồi mới bắt đầu - năm 2017 đã khác rất nhiều. Nhưng có một điều mình vẫn luôn giữ trong lòng, không bao giờ đổi thay, đó là: Khoai Lang Thang là người miền Tây, lớn lên từ nông thôn.
Còn về điều mất, thì đó là một phần cuộc sống riêng tư. Nhưng, mình hiểu đó là cái giá phải chấp nhận, và mình rất may mắn mới có được cuộc sống như hiện tại.
![]() |
Nếu sau này Khoai hết lang thang thì bạn hình dung ngày đó sẽ như thế nào?
Và nếu một ngày Khoai không còn lang thang nữa thì có thể sẽ có người còn nhớ mình, cũng sẽ có người quên mình. Nhưng, mình luôn tin rằng trong một khoảnh khắc nào đó, khi bạn đi Iceland ngắm sông băng, đi Hà Giang ngắm ruộng bậc thang, hay về miền Tây đi chợ nổi, hái thốt nốt,... có người sẽ nhớ tới một thước phim nhỏ từng xem của Khoai Lang Thang.
Hình ảnh một chàng trai khi còn trẻ đã từng gắn bó với mình ở một giai đoạn nào đó. Mình nghĩ cách xuất hiện đó cũng ngầu mà đúng không? Cũng dễ thương đó chứ (Cười).
Từng chạy theo trend để “kiếm view” rồi dừng lại vì không được là chính mình
Nói thêm một chút về hành trình làm nhà sáng tạo nội dung của bạn đặt trong bối cảnh thị trường sáng tạo nội dung thay đổi rất nhanh, có lúc nào bạn FOMO - sợ mình chậm lại, sợ mình không còn mới nữa không?
Chắc chắn là có. Ai làm sáng tạo nội dung cũng từng sợ một ngày nào đó không còn được ủng hộ, bị lãng quên. Khoai cũng vậy.
Nhưng đó là suy nghĩ của hồi trước. Bây giờ thì Khoai nghĩ thoáng hơn. Nhìn lại chặng đường 9 năm qua, Khoai thấy mình đã quá may mắn, được trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, được rất nhiều anh chị em, bạn bè, cô chú đồng hành. Nếu một ngày nào đó mình không còn theo kịp, không còn nhiều năng lượng trẻ, già đi và bị lãng quên, Khoai nghĩ mình cũng sẽ chấp nhận.
Nhưng Khoai sẽ không bao giờ quên khoảng thời gian này - nơi mà mọi người đã cho Khoai rất nhiều cảm xúc và cơ hội. Mình đã có những chuyến đi rất đặc biệt trong cuộc đời. Như vậy là đủ, không còn gì phải sợ nữa.
![]() |
Nhiều nhà sáng tạo chọn chạy theo trend để giữ nhịp với thị trường. Với bạn, ranh giới giữa việc “bắt kịp xu hướng” và “đánh mất chất riêng” nằm ở đâu?
Đây là một câu hỏi khó. Thật ra, mình cũng từng chạy theo xu hướng. Hồi trước, thấy mọi người hay làm nội dung review buffet, khách sạn 5 sao, những trải nghiệm sang chảnh như du thuyền thì mình cũng thử làm một vài tập như vậy. Và mấy tập đó nhiều view thật. Nhưng mình lại không cảm thấy được là chính mình trong những trải nghiệm đó. Khi ép bản thân làm điều không thích thì mình cũng không vui.
Từ đó, mình thay đổi cách nghĩ, cách làm. Đó là, nếu có trải nghiệm dịch vụ cao cấp thì nó nên nằm trong một hành trình mang lại cảm xúc, chứ không phải vì biết chắc là sẽ nhiều view.
Thế nên, mình đã cố gắng tìm sự cân bằng - tìm những điều xã hội thích, bản thân mình cũng thích. Ví dụ như chuyến đi Madagascar, đại lộ Baobab là ước mơ từ nhỏ của Khoai, nhưng nếu chỉ đăng đơn thuần là “hành trình tới tham quan Đại lộ Baobab” thì có thể không thu hút nhiều người xem.
Vì vậy, mình đã chọn một cách tiếp cận khác. Đó là mình đặt một cái tên thu hút nhưng không quá sai lệch với nội dung. Đó là “Tìm ăn trái thần ở Đại lộ Tử Thần”. Nghe thì có vẻ ghê, có “thần”, có “tử thần”, nhưng thật ra vẫn rất đúng với nội dung.
Trái baobab được người dân Madagascar xem như “trái thần” vì mang lại lương thực, và nguyên liệu để làm nhiều thứ trong cuộc sống; còn hành trình đến đó được gọi là “Đại lộ Tử Thần” vì khá nguy hiểm, từng có những cuộc tấn công nhắm vào khách du lịch. Cách đặt tên đó giúp nội dung gần hơn với xu hướng, khiến người xem tò mò, nhưng không làm thay đổi bản chất hay chất riêng của Khoai Lang Thang.
Đó là ranh giới mà mình tự đặt ra cho mình.
Khi bức tranh chung của ngành sáng tạo nội dung ngày càng biến động, với tốc độ nổi tiếng rất nhanh nhưng cũng nhiều rủi ro đào thải, điều đó ảnh hưởng thế nào đến cách định vị con đường của Khoai Lang Thang?
Thật ra mình rất trân trọng - khâm phục các bạn sáng tạo nội dung trẻ hiện nay.
Các bạn đang bắt đầu trong một thị trường cạnh tranh cực kỳ khắc nghiệt, nên nếu một bạn nào đó nổi bật và thành công được ở thời điểm này thì bạn đó phải rất giỏi. Chứ ngày xưa may mắn hơn rất nhiều, khi bắt đầu ở thời điểm thị trường còn sơ khai, ít cạnh tranh, mình có nhiều thời gian để học, để sai, để sửa. Có thể mất 2-3 năm, thậm chí 4-5 năm để làm tốt dần lên. Còn các bạn trẻ bây giờ thì áp lực lớn hơn rất nhiều. Cạnh tranh cao khiến nhiều bạn nổi lên rất nhanh nhưng cũng dễ biến mất. Một phần là vì các bạn chưa kịp có đủ thời gian để rút kinh nghiệm và hoàn thiện bản thân trong một môi trường quá khắc nghiệt. Vì vậy, nếu một bạn trẻ nào đó vẫn giữ được phong độ và thành công bền vững ở thời điểm hiện tại thì mình thật sự rất khâm phục.
Mình nghĩ điều cần phải học nhất chính là cho bản thân mình thời gian để trau dồi mọi thứ. Từ lúc bắt đầu mình cũng không biết gì. Thời gian và sự đầu tư vào ngành nghề đó sẽ quyết định mình có thành công hay không, bên cạnh năng khiếu.
![]() |
Bởi vậy, nếu mọi người chọn con đường này thì đầu tiên cần có sở thích, năng khiếu. Thứ hai là phải đầu tư thời gian, nghiên cứu, tìm tòi lĩnh vực mà mình đang làm. Và một điều bắt buộc là mọi người phải yêu thích công việc mà mình đang làm. Mình không thể nào làm công việc 5-10 năm mà không có cảm xúc với nó. Mình phải thích, phải hào hứng khi mình tìm hiểu về nó thì mới có thể đi lâu được.
Cảm ơn những chia sẻ của Khoai Lang Thang!


























































Vì sao Khoai Lang Thang luôn được bênh vực?
Không chỉ vụ việc “Hoa hồng đen”, nam YouTuber này từ lâu đã nhận được nhiều thiện cảm từ khán giả.