Nhiều người vẫn cho rằng áp lực là câu chuyện của người lớn, những người mải miết với công việc, cơm áo, tiền nong. Trẻ con thì khác, chỉ cần ăn no, học bài, vui chơi là đủ, lấy đâu ra nỗi lo để gọi là áp lực. Thế nhưng, đôi khi chỉ một lá thư viết bằng nét chữ còn non nớt cũng đủ khiến người lớn phải chậm lại và suy nghĩ.
Những ngày gần đây, mạng xã hội chia sẻ lại bức thư của một cậu bé lớp 4 ở Hà Nội. Bức thư này thực chất đã xuất hiện từ trước, nhưng khi được lan truyền trở lại, những dòng chữ ngây ngô, vụng về ấy vẫn khiến nhiều phụ huynh không khỏi giật mình.
Bức thư không trau chuốt, còn nhiều lỗi chính tả, câu văn đôi chỗ lủng củng, nhưng lại thật đến mức người đọc có thể cảm nhận rõ nỗi mệt mỏi, bất lực của một đứa trẻ mới 10 tuổi khi phải đối diện với những kỳ vọng quá lớn.
![]() |
![]() |
| Bức thư không trau chuốt, còn nhiều lỗi chính tả, câu văn đôi chỗ lủng củng, nhưng lại rất thật. |
Nội dung bức thư như sau:
Tại sao bố mẹ lúc nào cũng bắt con được điểm 10; 9. Mà bố mẹ không hiểu con có bao nhiêu áp lực vì lúc bị điểm kém như 8; 7 trở xuống bố mẹ lại đánh con. Lúc đấy con chỉ nghĩ đến cái chết cho rồi. Con biết bố mẹ muốn con học giỏi nên người nhưng bố mẹ không hiểu về áp lực của con.
Bố mẹ không cho con biết đam mê của con mà chỉ biết sau này con phải thật tốt, kiếm ra nhiều tiền. Nhưng bố mẹ lại không hiểu con chút nào. Học hành tốt thì có công ăn việc làm ổn định nhưng con muốn đi theo niềm đam mê của mình. Nhiều lúc bố mẹ cấm con xem tivi, điện thoại. Nhưng bố mẹ lại không làm được. Bố mẹ muốn thế để con không bị nghiện hoặc là tập trung vào việc học. Nhưng con nghĩ 1 tuần bố mẹ phải cho con chơi.
Nếu bố mẹ không muốn con chơi thì con muốn bố mẹ chơi với con. Bố mẹ luôn nói con có làm được gì đâu mà áp lực nhưng bố mẹ nghĩ thế là đã quá sai rồi. Bởi vì áp lực lớn nhất của con là thi phải được 10; 9 nhưng khi được điểm kém con lại bị anh đánh. Đấy chính là áp lực lớn nhất của con. Vì nhiều khi bố mẹ cấm con đi chơi, cấm con xem tivi, điện thoại xong bố mẹ lại nói con lười không chịu đi vận động. Đến con đọc truyện bố mẹ cũng nói.
Con cảm ơn bố mẹ đã sinh con ra đời nhưng con nghĩ bố mẹ phải thông cảm và hiểu con hơn. Nhiều lúc con đang chơi, bố mẹ bắt con đi học, lúc đấy con bực mình lắm.
Con nghĩ bố mẹ phải chơi với con nhiều hơn và tham gia các hoạt động cùng con”.
Trong thư, cậu bé kể về nỗi sợ mỗi lần nhận điểm 8, 7 trở xuống; về áp lực phải luôn đạt điểm 9, điểm 10 để làm hài lòng bố mẹ. " Bố mẹ luôn nói con có làm được gì đâu mà áp lực nhưng bố mẹ nghĩ thế là đã quá sai rồi". Điều khiến nhiều người chạnh lòng nhất là câu viết: “Lúc đấy con chỉ nghĩ đến cái chết cho rồi". Một suy nghĩ quá nặng nề đối với một đứa trẻ ở lứa tuổi mà đáng ra chỉ nên lo hôm nay chơi gì, mai học môn gì.
Cậu bé cũng bày tỏ mong muốn được bố mẹ lắng nghe nhiều hơn, được biết đam mê của mình là gì, được chơi, được nghỉ ngơi, hoặc đơn giản là được bố mẹ chơi cùng. Trong suy nghĩ của con, bố mẹ cấm con xem tivi, điện thoại với mong muốn tốt, nhưng lại không nhận ra rằng con cũng cần được giải trí, được vận động và được đồng hành, thay vì chỉ là những mệnh lệnh.
Điều đáng nói là bức thư không mang giọng trách móc gay gắt. Xen giữa những dòng bộc bạch là sự biết ơn: “Con cảm ơn bố mẹ đã sinh con ra đời…”. Đó là cách một đứa trẻ cố gắng nói lên cảm xúc của mình, vừa sợ làm bố mẹ buồn, vừa mong được thấu hiểu.
Nhiều phụ huynh cho biết họ nhìn thấy hình ảnh gia đình mình đâu đó trong những dòng chữ ấy. Không ít người thừa nhận, trong guồng quay của cuộc sống, họ vô tình xem điểm số là thước đo duy nhất cho sự cố gắng của con mà quên mất cảm xúc, áp lực và khả năng chịu đựng của một đứa trẻ.
Bức thư cũng gợi ra một thực tế: áp lực học tập không chỉ tồn tại ở bậc trung học hay những năm cuối cấp, mà có thể xuất hiện rất sớm, ngay từ tiểu học. Áp lực ấy không nhất thiết đến từ bài vở quá khó, mà nhiều khi đến từ nỗi sợ làm bố mẹ thất vọng.
Có lẽ, giá trị lớn nhất của bức thư giống như một lời nhắc nhẹ: trẻ con cũng có thế giới cảm xúc riêng, cũng biết buồn, biết mệt và biết tổn thương. Điều các em cần, đôi khi không phải là thêm một điểm 10, mà là một cái ôm, một buổi chơi cùng bố mẹ hay đơn giản là được lắng nghe mà không bị phán xét.
Và khi đọc lại bức thư ấy, nhiều bậc làm cha làm mẹ có lẽ sẽ tự hỏi: liệu đã bao lâu rồi, mình chưa thật sự ngồi xuống để nghe con nói hết lòng mình?





















"Tại sao chồng không cho tôi đi họp phụ huynh?" - Thắc mắc của 1 bà mẹ hé lộ bài học dạy con quá hay!
Sao nữ từng bị thầy bói tuyên bố “không dám xem tướng mặt” quả thật vượt trội hơn người: Ngay cả cách dạy con cũng khác!
Nữ diễn viên vừa bị tố lừa đảo lại khiến dân mạng tranh cãi vì chuyện dạy con: Văn minh hay vì giàu nên mới được như thế?
Xem xong Avatar, tôi nhận ra một chân lý dạy con mà ở bất kỳ vũ trụ nào áp dụng cũng cứu con 5 lần!
Bán nhà làm quà cưới cho con, cái kết cuối đời cay đắng: Đây là cách nuôi dạy con sai lầm nhất, nhiều cha mẹ mắc phải
A dua dạy con theo kiểu HIỆN ĐẠI, tôi suýt nữa hại đời con!
Cùng chuyên mục
Trời lạnh lại… dễ có mùi cơ thể hơn mùa hè? Sự thật khiến nhiều người giật mình
Siêu phẩm của Trung Quốc đáp mặt đất, mang về một "báu vật" và cả tin xấu khiến các chuyên gia hoảng sợ
Hạt dẻ - món ăn cứu đói mùa đông hay “cái bẫy” sức khỏe? 3 nhóm người nên dừng lại
Chấn động MXH: Đồn cảnh sát công khai danh tính "Đại úy nằm vùng" trong bộ dạng kẻ lang thang, sự thật đằng sau gây ngỡ ngàng!
Cả thế giới nói về chuyện nhà Beckham: Vụ Brooklyn chưa là gì so với drama ngoại tình, rò rỉ email rúng động
Loại rau giàu canxi gấp 7 lần nước hầm xương, bổ không kém sữa, quét sạch mỡ máu: Chợ Việt bán nhiều vô kể