Người ta thường nói, tuổi già ập đến lúc nào chẳng hay. Nhiều người cứ mải miết cuốn theo guồng quay công việc, làm lụng theo một thứ quán tính vô hình mà quên mất việc phải quy hoạch cho khoảng thời gian sau khi rời chốn công sở.
Đây là lời tâm sự của cô Trương, sinh năm 1969, hiện tại sống tại Mỹ và Trung Quốc, thường xuyên đi du lịch ở các nước, đặc biệt sau khi chồng cô nghỉ hưu.
***
Chồng tôi lớn tuổi hơn tôi, thâm niên cống hiến cũng dài hơn. Thú thực, nếu không nhờ tôi rục rịch thiết kế và tính toán cho cuộc sống dưỡng lão của hai vợ chồng từ tận 18 năm về trước, có lẽ anh ấy cũng giống như vô vàn người đàn ông khác ngoài kia: Cứ làm việc, làm việc và chưa từng mường tượng xem nghỉ hưu rồi mình sẽ sống ra sao. Giờ đây, khi gánh nặng mưu sinh đã thực sự được đặt xuống, chúng tôi đang tận hưởng một mùa hè Chicago rực rỡ và trọn vẹn nhất, với một thứ tài sản xa xỉ mà tiền bạc khó lòng mua được: Thời gian.

Quả ngọt của sự chuẩn bị và cái thú của việc "thừa thời gian"
Sự khác biệt lớn nhất giữa trước và sau khi nghỉ hưu chính là ta không còn phải cuống cuồng, tất bật vì bất cứ điều gì nữa. Không có KPI, không có những buổi họp sáng sớm, mọi thứ cứ trôi qua một cách tùy tâm sở dục.
Tôi nhớ nhất là ngày hôm kia, hai vợ chồng mang theo chú cún cưng tên Mao Mao, cố tình lái xe đi đường vòng chỉ để được chầm chậm chạy dọc theo bờ hồ Michigan lộng gió. Không cần phải vội vã ngó nghiêng đồng hồ, cứ thấy công viên nào ven đường có chỗ đỗ xe là chúng tôi lại tấp vào, thong dong tản bộ. Cảm giác được làm chủ hoàn toàn từng phút giây của mình nó tự do và khoan khoái đến lạ lùng.
Trên đường đi ngang qua Đại học Northwestern, hai vợ chồng quyết định dừng chân ở đền thờ Bahá'í House of Worship (Ba-ha-i Linh Khởi Đường). Ngoảnh đi ngoảnh lại mà nhanh thật, lần cuối cùng chúng tôi ghé thăm nơi này đã là từ trước đại dịch, chớp mắt một cái 6 năm đã trôi qua.
Tòa kiến trúc vẫn lộng lẫy và tinh xảo như thế, nhưng quy định thì đã khác đôi chút. Vì dắt theo cún cưng nên chúng tôi không được phép vào bên trong khu vườn hay tòa nhà. Cảnh tượng xung quanh đông vui vô cùng, người ta xúng xính đến chụp ảnh tốt nghiệp, ảnh cưới, rồi cả những ekip chụp ảnh thương mại.
Giờ ban quản lý không cho chụp trong vườn nữa, thế là chúng tôi và bao người khác cứ đứng vòng ngoài mà ngắm nghía, hít hà bầu không khí trong lành. Tôi còn bắt gặp một cô gái trẻ bước xuống từ chiếc limousine sang chảnh kéo dài, vây quanh là mấy nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp xách máy chạy theo, phô trương và náo nhiệt vô cùng.
Hạnh phúc thu bé lại vừa bằng một đĩa sủi cảo quen thuộc
Dạo chơi chán chê, cái bụng bắt đầu réo rắt. Hai vợ chồng tạt ngay vào quán sủi cảo Lão Điền nằm gần khu Đại học Northwestern. Bao năm qua, khẩu vị của hai ông bà già vẫn y như cũ. Chồng tôi gọi ngay món sủi cảo nhân thì là mà anh ấy mê mẩn, còn tôi thì trước sau như một, trung thành với đĩa sủi cảo nhân hẹ trộn trứng gà.
Gần đây chúng tôi đâm ra "nghiện" cái quán nhỏ này, tuần nào cũng phải ghé vài lần mới chịu được. Miếng sủi cảo nóng hổi, vỏ dai mềm, nhân ngọt lịm vị gia đình, ăn vào mà thấy ấm áp cả cõi lòng. Cuộc sống xế chiều đôi khi chỉ cần những bữa ăn giản đơn, hợp khẩu vị và người ngồi đối diện luôn mỉm cười với mình là đã đủ đầy lắm rồi.
Thanh xuân chắp vá trên những vòng xe và lớp học múa
Nhiều người nghĩ nghỉ hưu là ở nhà tưới cây, nuôi chim, nhưng "lịch trình" của tôi dạo này lại vô cùng bận rộn. Bận rộn một cách sung sướng! Những ngày này, nếu không ở phòng tập cho lớp học múa Ballet dành cho người lớn (ước mơ vươn dáng điệu đà từ thời trẻ giờ tôi mới có thời gian thực hiện), thì tôi lại cùng chồng đạp xe rong ruổi khắp các hang cùng ngõ hẻm của Chicago.
Thành phố này cực kỳ thân thiện với người đi xe đạp, những làn đường riêng biệt giúp trải nghiệm đạp xe trở nên an toàn và thư thái nhẹ tênh. Đạp xe có một cái sướng rất riêng: bạn có thể dừng lại ở bất cứ đâu, luồn lách vào bất cứ con phố nhỏ nào mà ô tô chẳng thể vào được. Nhờ những vòng xe ấy, chúng tôi mới có dịp thăm thú lại những biểu tượng nghệ thuật công cộng đỉnh cao của thành phố.
Hôm nọ, hai vợ chồng đạp xe ngang qua quảng trường Federal Plaza để ngắm bức điêu khắc thép khổng lồ tên là "Flamingo" (Hồng Hạc) do nghệ sĩ Alexander Calder sáng tác năm 1974. Khối thép nặng 50 tấn, cao vút tận 16 mét rực rỡ một màu đỏ cam, đứng kiêu hãnh đối lập hoàn toàn với tòa nhà chính phủ Kluczynski 45 tầng toàn kính và thép đen tuyền phía sau. Sự tương phản ấy tạo nên một nét quyến rũ chết người của kiến trúc đô thị.
Sau đó, chúng tôi lượn qua Daley Plaza – nơi đặt tòa án hạt Cook County để chiêm ngưỡng một biểu tượng khác: Bức điêu khắc không tên của danh họa Picasso. Khối thép khổng lồ cao 15 mét, nặng gần 160 tấn này được hoàn thành vào năm 1967. Ít ai biết rằng, ngày xưa khi kiến trúc sư của tòa nhà đặt hàng, Picasso làm xong đã thẳng thừng từ chối khoản thù lao 100.000 đô la Mỹ. Ông quyết định tặng không tác phẩm này như một món quà dành cho người dân Chicago. Ông chẳng thèm đặt tên cho nó, thế là người dân tự gọi nó là "The Picasso".
Đứng dưới những khối thép khổng lồ mang hơi thở của lịch sử, hai vợ chồng già nhìn nhau cười. Cuộc đời này trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, những công trình kiến trúc vẫn sừng sững ở đó, chỉ có chúng ta là đang già đi. Nhưng già đi một cách bình yên, có người đồng hành và có thời gian để thưởng thức cái đẹp, âu cũng là một diễm phúc.
Chuyến dạo chơi kết thúc bằng một tràng cười vỡ bụng. Chuyện là trên đường về, đi ngang qua một tấm biển quảng cáo có in hình một nhân vật mà tôi vốn "chướng tai gai mắt" nhất trên đời. Lúc ấy tôi vừa nhìn tấm biển vừa lẩm bẩm khó chịu trong bụng. Chẳng biết "thần giao cách cảm" thế nào, cu cậu Mao Mao chắc mẩm đọc được nỗi lòng của mẹ, liền lạch bạch chạy tới, chổng ngay cái mông tròn vo đĩnh đạc "tặng" luôn một bãi... đi nặng ngay trước mặt tấm biển đó. Vợ chồng tôi nhìn nhau rồi phá lên cười ha hả giữa phố. Cuộc sống hưu trí đôi khi chỉ cần những niềm vui nhỏ nhặt và trần trụi đến thế thôi!































U60 mới nghỉ hưu, ai gặp cũng hỏi "lương hưu bao nhiêu", tôi đáp khéo léo khiến tuổi già yên bình, ai cũng quý mến
6 tháng thuê nhà góp gạo nghỉ hưu, dưỡng già cùng 3 chị em ruột, cụ bà U70 bật khóc: Tôi thà ở viện dưỡng lão!
Mảnh giấy thông báo “nghỉ hưu” của người phụ nữ đi xin nước gạo khiến nhiều người xúc động: “Nhờ mọi người mà con tôi được ăn học…”
Trước tuổi trung niên có bao nhiêu tiền tiết kiệm là đủ? Con số thực tế giúp bạn vượt 80% người cùng trang lứa
Luôn mang theo 1 vật nhỏ này trong túi xách: Phụ nữ trung niên đi đâu cũng có người giúp, ra cửa gặp bình an
"Nữ thần không tuổi" Từ Nhược Tuyên 51 vẫn trẻ như đôi mươi, cân nặng luôn 43-44kg nhờ mẹo giữ dáng, tuổi trung niên cũng "cân đẹp"
Cùng chuyên mục
Vũ Thuý Quỳnh và bạn trai Đức Phạm bị soi thái độ lạnh nhạt
Cảnh sát bao vây, bắt giữ Thạch Sang
Bỏ mặc vợ trên bàn mổ, người chồng "hồn nhiên" đi du lịch và màn hồi đáp thâm sâu của cô vợ 1 năm sau
Cảnh tượng kinh ngạc ở dự án sân vận động lớn nhất Việt Nam của Bộ Công an, do Vingroup xây dựng
Bác sĩ dinh dưỡng gửi lời cảnh báo tất cả người dùng nồi chiên không dầu
Cây rau mọc dại từng là thức ăn cho lợn, nay lên hàng "đặc sản", thậm chí giúp nông dân đổi đời