Mẹ vợ suốt ngày càm ràm con rể nhưng trước lúc mất, bà để lại cho rể một bức thư và cuốn sổ đỏ, đọc xong, ai cũng nhòe lệ

Nhìn lại quãng thời gian qua, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi có một người mẹ vợ như bà.

Tôi là một người chồng, người cha bình thường, ngày ngày đi làm kiếm tiền nuôi vợ con. Cuộc sống của tôi không quá xa hoa, nhưng tôi luôn cố gắng hết sức để đảm bảo gia đình mình có đủ ăn, đủ mặc. Thế nhưng, có một điều luôn khiến tôi cảm thấy bực bội, đó là sự chê bai của mẹ vợ. Bà luôn cho rằng lương của tôi thấp, rằng tôi lười biếng, không đủ khả năng lo cho con gái bà. Dù vậy, tôi vẫn cố gắng làm hài lòng bà, vì tôi biết, bà là người quan trọng với vợ tôi.

Có một lần, cả nhà quây quần bên mâm cơm. Tôi vừa kể về việc công ty tăng lương cho tôi, hy vọng mẹ vợ sẽ vui. Nhưng bà chỉ nhìn tôi chằm chằm rồi nói: “Lương tăng thêm có chút thế đã khoe khoang, chẳng thấm vào đâu so với chi tiêu bây giờ. thằng Kiên kia kìa, lương 30 triệu từ năm ngoái rồi”. (Kiên là anh họ của vợ tôi). Tôi im lặng, cố nuốt trôi sự bực bội. Tôi biết, bà chỉ muốn tốt cho con gái mình, nhưng lời nói của bà như dao cứa vào lòng tôi.

Lúc sinh nhật mẹ tôi, vợ tôi rất chu đáo, chuẩn bị quà cáp đầy đủ từ trước đó cả tuần nên sinh nhật mẹ vợ, tôi cũng muốn mua quà tặng bà để vợ thấy tôi là người biết trước biết sau. Nhưng khi tôi đưa quà là một chiếc khăn lụa đắt tiền cho mẹ vợ, thì bà chỉ cầm lên, xem qua rồi đặt xuống bảo: “Cả tháng đi làm mà chỉ mua được cái này thôi sao?”. Tôi cười gượng, nhưng trong lòng cảm thấy mình thật vô dụng. Tôi tự nhủ, mình phải cố gắng hơn nữa, để một ngày nào đó, bà sẽ nhìn nhận tôi một cách khác.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Rất nhiều chuyện đã xảy ra, dù chỉ nhỏ nhặt nhưng dần dần khiến tôi cảm thấy mẹ vợ rất ghét mình. Thế nên tôi tránh mặt bà. Tôi đi làm tăng ca, đến khi cả nhà ngủ rồi mới về. Sáng ra, tôi cũng đi sớm để bà không nhìn thấy tôi thì thôi càm ràm. Thế nên có một lần con tôi bị ốm, vợ phải nghỉ làm để chăm sóc con, trong khi tôi đi sớm về muộn nên không biết. Mẹ vợ liền gọi điện mắng tôi để vợ vất vả, không biết phụ giúp hỏi han... Sau lần đó, tôi cảm thấy mình không thể sống chung nhà với mẹ vợ nữa. Nhưng tôi chưa kịp nói chuyện này thì mẹ vợ tôi bị tai nạn. 

Khi vợ chồng tôi đến bệnh viện thì bà chỉ còn thoi thóp. Mẹ vợ nắm tay vợ tôi và nói bà đã chuẩn bị di chúc từ 2 năm trước, cất trong tủ quần áo của bà, cứ theo thế mà làm. 

Sau khi lo tang lễ cho mẹ vợ xong, vợ tôi tìm được di chúc của bà. Tôi không khỏi bất ngờ khi biết bà để lại cho tôi sở hữu một mảnh đất ở quê. Trong thư, bà viết: “Con rể của mẹ, mẹ biết mẹ đã quá khắt khe với con. Nhưng mẹ chỉ muốn con trở thành người đàn ông mạnh mẽ hơn, để lo cho con gái mẹ và cháu của mẹ. Mẹ tin con sẽ làm được. Hãy sống tốt và yêu thương gia đình của mình”. Tôi đọc đi đọc lại lá thư, nước mắt không ngừng rơi. Tôi hiểu ra, tất cả những lời chê bai của bà đều xuất phát từ tình yêu thương và sự kỳ vọng.

Nhìn lại quãng thời gian qua, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi có một người mẹ vợ như bà. Bà đã dạy tôi bài học về sự kiên trì và trách nhiệm. Tôi hối hận vì đã từng nghĩ xấu về bà. Giờ đây, tôi chỉ muốn nói với bà một câu: “Cảm ơn mẹ, con sẽ sống xứng đáng với sự tin tưởng của mẹ”. 

Phương Nam

Về thăm mẹ vợ bệnh, thấy bà nằm đệm cũ rách nát, tôi dọn bỏ rác thì bà hét lên rồi ngất xỉu tại chỗ

Về thăm mẹ vợ bệnh, thấy bà nằm đệm cũ rách nát, tôi dọn bỏ rác thì bà hét lên rồi ngất xỉu tại chỗ

Trong lúc vợ chở mẹ đi khám, tôi ở nhà dọn đệm cũ của bà đem vứt rác luôn một thể.