Ở cái tuổi này, lẽ ra tôi phải được hưởng cái phúc an nhàn, con cháu vây quanh, vậy mà mỗi bữa cơm trong căn nhà này với tôi chẳng khác nào một bài kiểm tra tâm lý đầy căng thẳng. Sống chung với con dâu thực sự là một thử thách mà nếu không vì thương con trai, chắc tôi đã dọn đồ về quê từ lâu rồi.
Giữa tôi và nó là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, từ thói quen ăn uống đến quan điểm sống. Tôi biết thân biết phận, vì con trai mình thu nhập thấp hơn vợ nên lúc nào tôi cũng nhịn nó như "nhịn cơm sống". Nó là đứa có trách nhiệm, tiền nong chi tiêu trong nhà không thiếu một đồng, nhưng tuyệt nhiên với bố mẹ chồng, nó chẳng có lấy một chút tình cảm ấm áp nào. Lúc nào nó cũng lầm lì, lừ lừ như cái tàu điện, đi về chào hỏi đúng một câu rồi thôi, chẳng bao giờ thấy nó ngồi xuống tâm sự hay cười đùa với mẹ chồng lấy một tiếng.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Cháu gái tôi năm nay đã 12 tuổi, cái tuổi chuẩn bị bước vào giai đoạn dậy thì nhạy cảm. Bao nhiêu năm nay, tôi giục nó đẻ thêm đứa nữa cho có anh có em, nhưng nó cứ tảng lờ đi, bảo "một đứa là đủ". Tôi xót ruột, nhưng cũng chẳng dám nói nặng lời.
Tối qua, trong bữa cơm, thấy không khí im lặng đến phát sợ, tôi mới buột mồm kể chuyện mấy bà bạn trong hội cao tuổi. Tôi bảo cháu ngoại bà Hoa kỳ này thi học sinh giỏi thành phố, rồi cháu nội ông Minh vừa đoạt giải bơi lội. Tiện đà, tôi nhìn sang cháu nội mình rồi dặn: "Chíp nhà mình kỳ này thi cuối cấp phải cố gắng lấy điểm cao, đoạt giải này giải nọ cho bằng bạn bằng bè, sau này mới ngẩng mặt lên được con ạ".
Tôi chỉ nghĩ đó là lời động viên con trẻ, là mong muốn tốt đẹp của người bà. Vậy mà con dâu tôi đang cầm bát cơm bỗng đặt "cộp" xuống bàn. Nó nhìn thẳng vào mặt tôi, ánh mắt lạnh băng rồi độp lại một câu cháy lòng:
"Mẹ mang kỳ vọng đó sang nhà khác mà đặt. Chíp nhà mình không giống con nhà người ta được đâu ạ. Nó cần được sống bình thường chứ không phải sống để làm trang sức cho sự tự hào của người lớn".
Nói xong, nó đứng dậy bỏ bát cơm còn dở, đi thẳng lên gác mặc kệ ai nhìn. Tôi đứng hình, cảm giác như vừa bị tạt một gáo nước lạnh buốt giữa mùa đông. Uất nghẹn dâng tận cổ, tôi nhìn con trai, nó cũng chỉ biết cúi đầu thở dài rồi bảo: "Mẹ nói thế làm gì cho nó cáu".
Hóa ra trong cái nhà này, lời nói của tôi chẳng có lấy một chút trọng lượng. Tôi thương cháu, lo cho tương lai của nó thì bị coi là áp đặt, là cổ hủ. Cái sự thẳng thừng đến tàn nhẫn của con dâu làm tôi thấy mình như người thừa, một kẻ ăn nhờ ở đậu đang làm phiền cuộc sống "hiện đại" của chúng nó.
Đêm nay tôi nằm trằn trọc, nghĩ về những ngày tháng sắp tới mà thấy mịt mờ quá. Sống chung mà cứ như mặt trăng mặt trời thế này, liệu cái tổ ấm này còn giữ được hơi ấm đến bao giờ? Con dâu tôi, nó có học thức, có tiền bạc, nhưng hình như nó thiếu hẳn một chữ "tình" để hiểu cho lòng người già như tôi.
Hỏi thật lòng, tôi có quá đáng lắm không khi chỉ mong cháu mình giỏi giang hơn người?

















Con dâu gia tộc giàu có bậc nhất Việt Nam lại khiến cộng đồng mạng "phát choáng"
Nhìn lại hình ảnh Mailisa bên mẹ và con dâu trong biệt thự triệu view, khung cảnh hiện tại khiến nhiều người ngỡ ngàng: "Cảnh xưa người mất"
Phú bà showbiz chi 335 triệu/tháng nuôi vợ cũ của chồng, thưởng nóng 666 tỷ tiền mặt cho con dâu mỹ nhân
Nhận quà quê của thông gia gửi xuống, tôi không biết nên vui hay buồn, nhất là sau khi nghe lời đề nghị của con dâu
Cùng chuyên mục
Một mỹ nhân xinh đẹp lâm cảnh khó xử trên thảm đỏ Baeksang, được khen ngời vì gương mặt không chút biến sắc
Tưởng Yoona và Suzy là mỹ nhân đẹp nhất Baeksang, ai ngờ đâu còn có người xuất sắc hơn, fan được dịp rửa mắt
Tháng 4 Âm lịch năm nay khác lạ
Giới siêu giàu Trung Quốc đổ xô "xoá nợ xấu sinh học", tạo bản sao sức khoẻ bằng AI để đi trước tử thần 10 năm
3 con giáp "trúng số độc đắc niềm vui" ngày 11/5: Tài lộc gõ cửa, tin mừng dồn dập, đi đâu cũng gặp quý nhân
Ngày càng nhiều người tử vong vì bệnh tiểu đường, bác sĩ nhắc: Ngủ thêm 1 chút còn hơn vội làm 5 việc vào buổi sáng