Tôi năm nay 66 tuổi, có một con trai duy nhất. Từ ngày con cưới vợ, hai đứa nói thẳng muốn ra ở riêng. Lý do rất đơn giản, chúng muốn có không gian riêng, không muốn va chạm với bố mẹ, cũng không muốn ai can thiệp vào cách sống của mình.
Tôi và chồng buồn nhưng vẫn đồng ý. Vợ chồng trẻ có suy nghĩ của tuổi trẻ, mình không thể giữ con bên cạnh mãi. Hai ông bà ở lại căn nhà rộng, ban đầu cũng thấy trống trải, nhưng rồi dần quen. Chúng tôi tự chăm sóc nhau, thỉnh thoảng đi du lịch, gặp bạn cũ, coi như tận hưởng tuổi già.
Con trai, con dâu chỉ cuối tuần mới về ăn cơm. Tôi chưa bao giờ trách các con, bởi chính chúng từng nói muốn tự lập thì cũng phải chấp nhận những khó khăn của cuộc sống riêng.
Mọi chuyện thay đổi từ khi con dâu mang thai. Ngay từ tháng cuối, các con đã bàn chuyện tôi ở cùng vài tháng để chăm cháu sau sinh. Con dâu nói thuê người ngoài không yên tâm, còn gửi trẻ thì quá sớm. Con trai cũng bảo: "Chỉ có mẹ là tốt nhất".
![]() |
| Ảnh minh họa |
Tôi nghe mà vừa thương vừa băn khoăn.
Ngày các con muốn ở riêng, lý do là không thích sống chung với bố mẹ. Nhưng khi cần người thức đêm bế cháu, nấu cơm, giặt giũ, đưa đón, người đầu tiên được nghĩ đến lại là bố mẹ.
Tôi không ngại chăm cháu. Cháu là máu mủ của mình, ai mà không thương. Điều khiến tôi suy nghĩ là dường như nhiều người mặc nhiên coi đó là trách nhiệm của ông bà.
Tôi từng trải qua những năm nuôi con nhỏ. Tôi hiểu việc chăm một em bé vất vả thế nào. Người ba mươi tuổi còn mất ngủ, kiệt sức, than không còn thời gian cho bản thân, huống chi người ngoài sáu mươi như chúng tôi. Mỗi lần bế cháu lâu là đau lưng, thức một đêm là vài ngày sau vẫn chưa hồi lại sức.
Điều khiến tôi chạnh lòng hơn là nhiều bạn bè cùng tuổi cũng rơi vào hoàn cảnh giống mình. Khi con cái muốn tự do, ông bà được khuyên nên tôn trọng. Đến lúc con cần giúp đỡ, ông bà lại được nhắc rằng "gia đình thì phải hỗ trợ nhau". Còn những năm tháng hai ông bà lặng lẽ sống trong căn nhà rộng, chờ một bữa cơm đủ mặt con cháu thì ít ai nhắc đến.
Tôi không cho rằng con cái phải sống chung hay có nghĩa vụ ở cạnh bố mẹ suốt đời. Người trẻ có quyền lựa chọn cuộc sống của mình. Nhưng nếu đã nói đến sự công bằng thì trách nhiệm cũng nên đi theo hai chiều.
Ông bà có thể giúp chăm cháu bằng tình thương, chứ không nên bị coi là một nghĩa vụ hiển nhiên. Cũng như con cái có quyền ở riêng, thì bố mẹ già cũng có quyền tận hưởng tuổi già theo cách họ mong muốn mà không phải mang cảm giác có lỗi khi từ chối.
Đến giờ tôi vẫn chưa biết nên nhận lời lên chăm cháu hay không. Từ chối thì sợ con buồn, còn đồng ý thì tôi cũng hiểu, cuộc sống bình yên mà hai vợ chồng già vừa mới quen có lẽ sẽ lại bắt đầu từ những đêm thức trắng.

















Nghỉ hưu đi chăm cháu cho con: Giúp thì được, nhưng 3 "lằn ranh đỏ" này nhất định ông bà phải giữ chặt!
Vì sao ngày càng nhiều gia đình mơ ước được bà ngoại chăm cháu?
Ông bà chăm cháu không phải là vấn đề, điều đáng lo là khi cha mẹ dần không còn vai trò gì với con cái
Bố mẹ nghỉ hưu chứ không chuyển công tác, giúp con chăm cháu là tình cảm chứ không phải nghĩa vụ
Cùng chuyên mục
Nhiều ngày trước, sân bay Tân Sơn Nhất ghi nhận một máy bay lạ hạ cánh
FIFA mở điều tra Argentina sau trận chung kết World Cup: Dàn cầu thủ đối diện án "treo giò" nặng
Có nên để nước trong ấm siêu tốc sau khi đun?
Vì sao remote Tivi có số 0?
Chuyện tình lệch tuổi “chồng 24 vợ 40”: Bố vợ hỏi một câu duy nhất trước khi quyết định cho cưới
Vụ cháy xe khách 7 người tử vong ở Đồng Nai: Công an đang khám nghiệm, lấy mẫu ADN các nạn nhân