Người ta bảo "xa thơm gần thường", tôi với bà thông gia ở cùng làng, tháng nào cũng có tí chuyện. Cứ bảo nhịn đi cho con nó đẹp mặt nhưng nay đi ăn cỗ cưới ở làng về, tôi chỉ muốn chui xuống đất vì xấu hổ vì sự hồn nhiên đến bực mình của bà thông gia.
Nói ra thì cũng là cái duyên, hài nhà cách nhau dăm bước chân nhưng cũng ít khi va chạm. Đùng một cái, con tôi với con bà ấy báo tin hẹn hò rồi đòi cưới. Cưới xong, hai đứa dắt díu nhau lên Hà Nội làm ăn. Cái làng này thì lạ gì, "trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông", chuyện gì cũng bị mang ra mổ xẻ. Người thương thì hỏi thăm thật lòng, người được đà thì mỉa mai, soi mói xem dâu mới rể mới ra sao.
Hôm nay, tôi với bà thông gia vô tình cùng đi đám cưới con một người quen trong xóm. Chủ nhà thấy hai bà thông gia gặp nhau thì đon đả, nhiệt tình ghép luôn vào cùng một mâm cho "thân thiết". Tôi cũng mỉm cười vui vẻ, bụng bảo dạ thôi thì ngồi ăn xong bữa rồi về, cốt sao cho êm đẹp đôi bên.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Nhưng đúng là "không cái dại nào bằng cái dại nào". Suốt cả bữa cỗ, cứ hễ ai ngồi cùng mâm hay bàn bên cạnh hỏi thăm về hai đứa trên phố, là bà thông gia lại được đà. Ai hỏi cái gì bà ấy cũng nói mát mẻ, kiểu nửa đùa nửa thật nhưng nghe cứ châm chọc sao đó.
Bà ấy bắt đầu thao thao bất tuyệt khen con trai mình giỏi giang, kiếm tiền như nước, bảo: "Thằng nhà tôi nó tháo vát, một tay nó lo hết, việc nhà vợ cũng ít phải đụng". Điều làm tôi nóng mặt nhất là tuyệt nhiên bà ấy không nhắc đến con dâu – tức là con gái tôi lấy nửa lời khen ngợi. Trong khi chính con gái tôi mới là đứa thức khuya dậy sớm, vừa đi làm vừa lo quán xuyến nhà cửa cho con trai bà ấy yên tâm công tác.
Đã thế, cách nói chuyện của bà ấy lại suồng sã đến mức khó chấp nhận. Bà ấy cứ dùng những từ ngữ bậy bạ, thô thiển rồi cười hơ hớ, cứ nghĩ thế là hài hước. Mấy bà ngồi cùng mâm cứ nhìn nhau nháy mắt, còn tôi thì chỉ muốn buông đũa đứng dậy ngay lập tức. Cái cảm giác ngồi cạnh một người mà mình phải gọi là thông gia, nhưng lại ăn nói vô duyên, coi thường con dâu ngay trước mặt thông gia và người làng, nó cay đắng vô cùng.
Tôi nhìn quanh, thấy mấy người làng bắt đầu lấy chuyện nhà tôi ra làm đề tài bàn tán, mỉa mai.
Tắt máy đi về, tôi thấy bồn chồn không yên. Thương con gái một thì xấu hổ với xóm giềng mười. Không biết trên Hà Nội, con gái tôi phải đối diện với sự "hồn nhiên" quá đà của mẹ chồng như thế nào. Sự đời thật tréo ngoe, giá như cái "hàng xóm" ngày xưa đừng thành "thông gia" bây giờ, có lẽ tôi đã không phải ngồi nghe những lời chướng tai gai mắt ấy giữa chốn đông người.
Có phải tôi quá kỹ tính không, có nên góp ý với con rể không?

















Nhận quà quê của thông gia gửi xuống, tôi không biết nên vui hay buồn, nhất là sau khi nghe lời đề nghị của con dâu
Nhìn mẹ tôi mang đồ quê lên biếu thông gia và phản ứng vô tư của bố mẹ chồng làm tôi trào nước mắt
Thông gia mời sang ăn cơm mùng 1, tôi đang ngơ ngác không hiểu gì thì ông ấy tuyên bố lý do còn ngớ ngẩn hơn
Chuyện lạ ở Bắc Ninh: Bố chồng người Mỹ đòi bán nhà để sang Việt Nam sống cùng thông gia
Cùng chuyên mục
Thương hiệu đứng sau chiếc áo chấn động hôm nay của Miu Lê
Quyền lợi mà bất cứ ai đi Vietnam Airlines cũng phải biết, được hưởng đặc quyền thương gia, sử dụng phòng VIP
Bên trong tổ ấm của Miu Lê: Căn bếp hiện đại, thiết kế tủ kịch trần cùng dàn đồ gia dụng không thiếu món nào
Khoảnh khắc hiếm hoi của Miu Lê
Hà Nội: Bị nhắc đeo rọ mõm cho chó, cư dân đấm gục thành viên ban quản trị chung cư, công an vào cuộc
Từ ngày 15/5 trở đi, 4 con giáp này "âm thầm lên hương": Thu nhập nhích đều, phiền muộn tự rút lui