Tôi năm nay đã ngoài 60, có một cậu con trai duy nhất. Từ ngày con lấy vợ, tôi luôn tự nhủ mình là người mẹ chồng “hiện đại”, không xét nét, không soi mói, không can thiệp sâu vào đời sống của con cái. Ít nhất, tôi vẫn tin là như vậy.
Con dâu tôi hiền, ít nói, làm văn phòng, tính tình điềm đạm. Từ ngày về làm dâu, nó chưa từng to tiếng, cũng không cãi lại người lớn. Có điều, tôi luôn cảm giác giữa hai mẹ con vẫn tồn tại một khoảng cách mỏng, không đến mức căng thẳng nhưng cũng chẳng thật sự gần gũi.
Tôi nghĩ đó là điều bình thường. Dâu với mẹ chồng, thân quá cũng khó cho đến một buổi chiều nọ.
Hôm ấy, tôi lên nhà con trai chơi. Con dâu vừa tan làm về, mặt mũi mệt mỏi nhưng vẫn vào bếp nấu cơm. Tôi ngồi ngoài phòng khách, tiện miệng góp ý vài câu. Nào là món này hơi nhạt, món kia nên cho thêm chút nước mắm, rồi nhắc nó lần sau nhớ đi chợ sớm cho đồ tươi.
Tôi nói hoàn toàn không có ý khó chịu, chỉ nghĩ mình nhiều kinh nghiệm thì nói cho con biết.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Con dâu nghe hết. Nó không cãi, không tỏ vẻ khó chịu. Đến lúc dọn cơm xong, nó chỉ quay sang nói với tôi một câu rất nhẹ:
“Con biết mẹ thương nên mới để ý kỹ như vậy chỉ là đôi khi con cũng sợ mình làm chưa đủ tốt, sợ mẹ buồn”.
Nó nói xong thì im lặng, tiếp tục bày bát đũa như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi thì không còn giữ được sự bình thản như trước.
Câu nói ấy không trách móc, không phản ứng, cũng không đổ lỗi. Vậy mà tôi thấy trong lòng mình chùng xuống. Lần đầu tiên tôi nhận ra, những lời góp ý mà tôi cho là “bình thường” có thể đã trở thành áp lực đối với con dâu lúc nào không hay.
Tôi chợt nhớ lại những ngày mình còn làm dâu. Khi ấy, tôi cũng từng nấu một bữa cơm mà vừa ăn vừa thấp thỏm, chỉ sợ mẹ chồng chép miệng. Tôi cũng từng im lặng chịu đựng, nghĩ rằng nói ra chỉ khiến mọi chuyện khó xử hơn.
Vậy mà đến lúc làm mẹ chồng, tôi lại vô tình đi vào đúng con đường mình từng không thích.
Tối hôm đó, tôi nằm nghĩ rất lâu. Tôi nhận ra làm mẹ chồng không chỉ là không mắng mỏ hay không lớn tiếng. Đôi khi, chỉ cần bớt một lời nhận xét, bớt một sự so sánh, bớt một cái “ngày xưa mẹ làm thế này” là đã đủ để con dâu thấy nhẹ lòng.
Từ hôm ấy, tôi học cách im lặng đúng lúc. Thấy con nấu ăn, tôi khen nhiều hơn góp ý. Thấy nhà cửa chưa gọn, tôi xắn tay làm cùng thay vì nhắc. Khi không vừa ý, tôi chọn nói với con trai, hoặc tự điều chỉnh suy nghĩ của mình.
Con dâu tôi cũng dần cởi mở hơn. Nó hay kể chuyện công việc, hỏi tôi cách nấu vài món quê, có khi còn rủ tôi đi chợ cùng.
Tôi hiểu ra rằng, làm mẹ chồng không cần phải hoàn hảo hay “có uy”, chỉ cần đủ tinh tế để không biến tình thương thành gánh nặng.
Và đôi khi, chỉ một câu nói rất nhẹ của con dâu cũng đủ khiến một người mẹ như tôi học lại cách làm mẹ, theo một cách dịu dàng hơn.

















Nàng dâu "náo loạn" MXH hôm nay: "Tôi cảm thấy may mắn vì bị bố mẹ chồng từ mặt"
Mẹ chồng quốc dân đây rồi: "Không cho mua cỗ đặt lên bàn thờ thì tự đi mà nấu, con dâu không phải lao động thời vụ!"
Sống đủ lâu để thấy con dâu giành nuôi mẹ chồng: 16 triệu lương hưu và những "tiện ích" mẹ có thật hấp dẫn!
Con dâu "cắt tiền điện" của bố mẹ chồng vì thấy ông bà suốt ngày mở ti vi
Cùng chuyên mục
Tin nhắn vỏn vẹn 2 câu của cô giáo khiến hội phụ huynh tranh cãi kịch liệt: Đúng là "làm dâu trăm họ", biết sao mới vừa lòng!
Vụ ngoại tình hot nhất MXH: Trần đời chưa thấy chính thất nào "nhây" mà "IQ vô cực" thế này!
Giá vàng đột ngột diễn biến lạ
CEO P. tung PowerPoint dài 65 trang "bóc phốt" bạn gái bắt cá tay, lén đính hôn với con trai tỷ phú
Lương hưu 41 triệu đồng, cụ bà cho con trai 37 triệu/ tháng lại bị con dâu phản đối: “Xin mẹ đừng đưa nhiều tiền nữa”
Lần đầu con dâu nói một câu rất nhẹ nhàng mà khiến tôi tỉnh ra nhiều điều về cách làm mẹ chồng