Một câu trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt khiến tôi suy nghĩ rất lâu: Cha mẹ nuôi con nhưng khó nhận được sự báo đáp như kỳ vọng

Cuộc sống luôn tiếp diễn với sự hy sinh âm thầm của mẹ, nhưng chúng ta thường chỉ nhìn về phía trước, quên mất mẹ.

*Bài viết dựa trên cảm nhận của một mẹ bỉm khi xem bộ phim Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt

Đó là câu: "Mình chỉ thấy con mình, còn mẹ mình chỉ thấy mình". 

Đó là điều mình chợt nhận ra trong một khoảnh khắc im lặng, khi ngồi nhìn con gái mình chơi đùa, trong khi mẹ mình đứng ở một góc phòng, ánh mắt mờ đi vì thời gian. Mình nhìn con gái với tất cả tình yêu thương và sự quan tâm, nhưng lại không thể nhớ nổi một lần duy nhất mình đã nhìn mẹ bằng ánh mắt đó. 

Một câu trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt khiến tôi suy nghĩ rất lâu: Cha mẹ nuôi con nhưng khó nhận được sự báo đáp như kỳ vọng

Những năm tháng qua, mình đã không chú ý, không nhận ra rằng nét mặt của mẹ dần trở nên nhạt nhòa trong ký ức của mình. Chỉ khi nhìn vào tấm ảnh cũ của mẹ, mình mới giật mình nhận ra rằng, hình ảnh mẹ trong trái tim mình giờ chỉ còn lại qua những bức ảnh cũ, những khoảnh khắc đã qua mà không thể nào quay lại.

Có bao giờ bạn dừng lại và nghĩ rằng, từ lúc chúng ta chào đời cho tới khi trưởng thành, mẹ lúc nào cũng là người lo lắng cho chúng ta từng chút một? Mẹ là người yêu thương vô điều kiện, hy sinh không mệt mỏi, lúc nào cũng đứng sau chăm sóc, bảo vệ, không bao giờ đòi hỏi. 

Một câu trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt khiến tôi suy nghĩ rất lâu: Cha mẹ nuôi con nhưng khó nhận được sự báo đáp như kỳ vọng

Nhưng chúng ta thì sao? Chúng ta chỉ mãi loay hoay với cuộc sống của chính mình, lo cho công việc, lo cho những mối quan hệ, lo cho con cái, mà đôi khi quên mất người đã dành cả đời để lo cho mình. Mẹ lúc nào cũng dõi theo từng bước đi của chúng ta, nhưng chúng ta lại chỉ nhìn về phía trước mà chẳng bao giờ nhìn lại mẹ.

Một câu trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt khiến tôi suy nghĩ rất lâu: Cha mẹ nuôi con nhưng khó nhận được sự báo đáp như kỳ vọng

Khi còn nhỏ, chỉ cần vấp ngã một chút, mình đã òa khóc tìm mẹ, vì mẹ là chỗ dựa duy nhất. Mẹ ôm mình vào lòng, lau nước mắt và dỗ dành, những nỗi buồn hay sự đau đớn đều tan biến trong vòng tay mẹ. Nhưng lớn lên rồi, cuộc sống bắt đầu trở nên phức tạp hơn. Công việc, gia đình, bạn bè, những mối quan hệ xã hội… tất cả khiến ta trở nên bận rộn và quên đi sự hiện diện của mẹ. 

Thời gian trôi qua, ta bắt đầu ít dừng lại để nhìn vào đôi mắt mẹ, để hỏi mẹ một câu “Mẹ có mệt không?”. Thay vào đó, chúng ta cứ mải miết chạy theo những ước mơ, những mục tiêu cá nhân mà không để ý rằng mẹ ngày càng già đi, sức khỏe mẹ dần yếu kém.

Một câu trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt khiến tôi suy nghĩ rất lâu: Cha mẹ nuôi con nhưng khó nhận được sự báo đáp như kỳ vọng

Chỉ khi nào cuộc sống có những điều không như ý, khi ta gặp khó khăn, thất bại hay khi tâm trạng mệt mỏi, chúng ta mới lại nghĩ đến mẹ. Chúng ta gọi điện cho mẹ, hỏi han một chút, nhưng đó chỉ là khi ta cần sự an ủi, khi ta cảm thấy thiếu thốn tình cảm. 

Đến lúc này, chúng ta mới thấm thía rằng mẹ là người duy nhất luôn ở bên cạnh ta, luôn yêu thương ta mà không bao giờ đòi hỏi hay mong chờ sự đáp lại. Mẹ yêu ta vô điều kiện, nhưng ta thì sao? Đã bao nhiêu lần ta chỉ yêu cầu từ mẹ, đòi hỏi mẹ phải luôn có mặt, phải luôn sẵn sàng chăm sóc và quan tâm đến mình? Cảm giác ấy khiến mình thấy áy náy, và tự hỏi rằng liệu mình có đang đủ yêu thương mẹ hay không?

Một câu trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt khiến tôi suy nghĩ rất lâu: Cha mẹ nuôi con nhưng khó nhận được sự báo đáp như kỳ vọng

Có một điều tôi dần nhận ra khi có con, đó là mình hiểu hơn bao giờ hết tình yêu vô điều kiện mà mẹ đã dành cho mình. Những lần thức đêm chăm con, những lần lo lắng khi con ốm đau, những giọt nước mắt hạnh phúc khi thấy con trưởng thành, tôi mới cảm nhận được hết tấm lòng bao la của mẹ. 

Và lúc ấy, tôi cũng nhận ra rằng trong suốt quãng thời gian trưởng thành, mình đã không thật sự trân trọng mẹ. Mình đã không đủ kiên nhẫn để nhìn vào mắt mẹ, để hỏi mẹ có mệt không, để ôm mẹ trong vòng tay và nói rằng mình yêu mẹ. Liệu còn bao lâu nữa mình có thể làm điều đó?

Cuộc sống cứ tiếp diễn, nhưng thời gian thì không chờ đợi ai. Chúng ta cứ mãi chạy theo những mục tiêu xa vời, theo đuổi những điều mà đôi khi chẳng quan trọng bằng việc dành thời gian bên mẹ, chăm sóc và yêu thương bà. 

Một câu trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt khiến tôi suy nghĩ rất lâu: Cha mẹ nuôi con nhưng khó nhận được sự báo đáp như kỳ vọng

Và rồi, đến một ngày khi chúng ta quay đầu lại, có thể mẹ sẽ không còn nữa. Có thể chúng ta sẽ không còn cơ hội để nói lời yêu thương, để hỏi mẹ có khỏe không, có mệt không. Mẹ sẽ không còn ở đó để luôn sẵn sàng giúp đỡ chúng ta nữa. Vậy mà chúng ta đã để bao nhiêu năm tháng trôi qua mà không thực sự nhìn thấy mẹ, không thực sự trân trọng những gì mẹ đã làm cho mình.

Hãy dành thời gian để nhìn mẹ, để hỏi mẹ có mệt không, để ôm mẹ và nói lời yêu thương. Vì chúng ta không thể chắc chắn rằng sẽ còn cơ hội để làm điều đó khi ngày mai đến.

An Chi

Gần 30 gian hàng triển lãm tại Hội nghị Nữ Khoa học toàn quốc lần thứ IV

Gần 30 gian hàng triển lãm tại Hội nghị Nữ Khoa học toàn quốc lần thứ IV

Các gian hàng giới thiệu những sản phẩm từ các kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học nữ.