Ngán ngẩm khi nhìn những bức ảnh trẻ phá tan tành khu trang trí Noel của quán cafe: Là 1 bà mẹ 3 con, tôi ủng hộ NO KIDS ZONE

Xưa nay có 1 luật bất thành văn: Cái gì không quản được thì cứ CẤM.

Những ngày này, mạng xã hội đang dậy sóng vì loạt ảnh một quán café trang trí Giáng Sinh rất chỉn chu, lung linh, đẹp đến mức nhìn là muốn vào chụp ngay một bộ hình. Thế nhưng chỉ sau vài lượt khách có con nhỏ ghé vào, cả khu trang trí bị phá tung: bóng bay xẹp lép, mô hình bị quăng xuống đất, dây kim tuyến bị giật đứt, tuyết giả tung tóe… 

Khi nhìn thấy những bức ảnh này, không hiểu sao tôi lờ mờ tưởng tượng ra cái khung cảnh hân viên thì chạy theo dọn, bố mẹ thì ngồi uống nước bình thản như không có gì xảy ra. Ai mà động đến thì sẽ giãy nảy lên.

Sau sự việc, quán café tuyên bố ngừng phục vụ trẻ nhỏ để bảo vệ không gian. Và thế là tranh cãi nổ ra: người đồng tình và cũng có người phản đối, đương nhiên cũng chẳng thiếu người chĩa mũi dùi vào quán, nói rằng “kỳ thị trẻ con”.

Còn tôi, với tư cách một người mẹ đang nuôi con nhỏ, tôi xin nói thẳng:

Tôi ủng hộ quyết định của quán café.

Ngán ngẩm khi nhìn những bức ảnh trẻ phá tan tành khu trang trí Noel của quán cafe: Là 1 bà mẹ 3 con, tôi ủng hộ NO KIDS ZONE - Ảnh 1.

 

Trẻ con có thể chưa biết, nhưng bố mẹ PHẢI biết

Nghe nhiều người bênh con mình bằng câu: “Trẻ con mà, biết gì đâu.” Mỗi lần nghe câu đó tôi chỉ cảm thấy đây chính là văn mẫu của những kẻ thất bại trong việc học văn hoá - văn minh và cũng thất bại trong việc dạy dỗ con cái. Tôi thật sự muốn hỏi lại:

Được! Cứ cho là trẻ con không biết gì đi, thế bố mẹ biết không?

Trẻ con không biết rằng không được giật đồ trang trí ở quán, không được trèo lên mô hình, tượng Noel, không nên chạy nhảy đụng trúng người khác, không nên làm ồn ở nơi công cộng, không nên phá hoại đồ không phải của mình...

Đúng, cứ coi như là trẻ chưa biết. Nhưng bố mẹ là người lớn chẳng lẽ cũng “biết gì đâu”?

Tôi đã từng đưa con đi café, đi siêu thị, đi khu công cộng… nhưng tôi luôn đứng sát con, nhắc con, dạy con. Con làm sai sửa ngay. Con không nghe bế ra ngoài. Căng hơn thì đi về. Vì sao? Vì nếu tôi không quản được con mình thì cả TÔI cũng không nên có mặt ở nơi công cộng.

Con tôi có thể còn quá nhỏ để hiểu hết mọi thứ nhưng tôi phải ý thức được nếu không kiểm soát được sự nghịch ngợm của con thì hậu quả là gì.

Ngán ngẩm khi nhìn những bức ảnh trẻ phá tan tành khu trang trí Noel của quán cafe: Là 1 bà mẹ 3 con, tôi ủng hộ NO KIDS ZONE - Ảnh 2.

 

“Tự do của con mình” không phải là lý do làm phiền người khác

Có một kiểu phụ huynh đáng sợ nhất: Coi sự hiếu động của con mình là điều hiển nhiên mà cả thế giới phải chấp nhận.

Tôi đồng tình với việc trong quá trình lớn lên, trẻ có những giai đoạn khủng hoảng. Đôi khi bố mẹ hoặc người chăm sóc phải nương theo tình huống để không làm ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ. Thế nhưng, ngay cả khi xã hội thông cảm cho điều ấy thì những người làm bố làm mẹ cũng nên có ý thức cộng đồng.

Xin lỗi, nhưng không ai có trách nhiệm chịu đựng một đứa trẻ phá đồ, làm ồn, làm loạn… chỉ vì bố mẹ của nó nghĩ rằng “nó còn nhỏ”.

Con bạn chạy nhảy trong quán → người khác không thể "relax".

Con bạn giật đồ trang trí → nhân viên phải dọn.

Con bạn hét → khách khác khó chịu.

Con bạn phá đồ → bạn phải đền.

Người ta có thể thông cảm cho 1 đứa trẻ đang khủng hoảng độ tuổi nhưng không ai có nghĩa vụ phải bao dung với sự thiếu ý thức của người lớn.

Ngán ngẩm khi nhìn những bức ảnh trẻ phá tan tành khu trang trí Noel của quán cafe: Là 1 bà mẹ 3 con, tôi ủng hộ NO KIDS ZONE - Ảnh 3.

 

NO KIDS ZONE không phải là GHÉT TRẺ – họ sợ va chạm với những phụ huynh không biết điều

Nhiều người gào lên: “Kỳ thị trẻ em!”. Xin lỗi, đây không phải kỳ thị. Đây là tự vệ chính đáng. Chủ quán phải bỏ tiền ra đầu tư trang trí, phải bỏ công ra tạo không gian đẹp, phải bỏ sức ra giữ gìn trải nghiệm của khách, phải bỏ nhân lực ra dọn dẹp.

Họ làm đẹp không gian để phục vụ khách, để kinh doanh, để làm ăn kiếm sống!

Ở nhiều nước, “No kids zone” là mô hình phổ biến, không hề bị xem là tiêu cực. Đó là quyền của mỗi cơ sở kinh doanh nhằm đảm bảo không gian và chất lượng dịch vụ.

Không ai ghét trẻ, người ta chỉ ngán bố mẹ vô ý thức.

Đứa trẻ không có lỗi. Nhưng bố mẹ có và nhiều lắm.

Làm mẹ, tôi hiểu trẻ nghịch, tò mò, hiếu động. Nhưng tôi cũng hiểu một điều quan trọng: Đứa trẻ là tấm gương phản chiếu cách cha mẹ hành xử.

Nếu mỗi lần con phá, bố mẹ bỏ qua thì đương nhiên con nghĩ đó là chuyện bình thường. Nếu mỗi lần con làm hỏng đồ, bố mẹ cười đồng nghĩa với việc con nghĩ mình có quyền. Nếu mỗi lần con ồn ào nơi công cộng, bố mẹ bênh thì dần dần con sẽ không học được giới hạn.

Lâu dần, trẻ không có khái niệm tôn trọng không gian chung, không hiểu về giới hạn, không biết xin lỗi. Đó không còn là “trẻ con biết gì đâu”. Mà đó là trẻ con chưa được dạy gì cả.

Tôi đề xuất hay bây giờ các bố các mẹ đổi đi, thay vì nói "nó trẻ con biết gì đâu" thì các bố các mẹ hãy nói là "trẻ con nhà tôi không được dạy gì đâu". Nó đúng bản chất vấn đề hơn đó!

Phép lịch sự nơi công cộng phải được dạy từ nhỏ

Nhiều người bảo: “Tuổi gì mà dạy lễ với chả nghĩa!”

Sai.

Tuổi nhỏ mới dạy được mà càng phải dạy. Dạy từ những điều rất giản đơn như vào nơi công cộng phải nhỏ tiếng hayhấy đồ đẹp thì nhìn, không giật. Tuyệt đối không chạy nhảy đụng trúng người khác. Dạy chúng làm sai thì xin lỗi, làm hỏng thì bồi thường.

Và quan trọng nhất: phải chịu trách nhiệm với hành động của mình.

Cha mẹ có trách nhiệm “cài đặt” những nguyên tắc này cho con và càng sớm càng tốt.

Mạn Ngọc

Bức ảnh khiến hội phụ huynh hốt hoảng cả ngày hôm nay!

Bức ảnh khiến hội phụ huynh hốt hoảng cả ngày hôm nay!

Vụ việc đang nhận được nhiều sự quan tâm, bình luận của cộng đồng mạng.