“Mình đi làm, người ta cũng đi làm. Nhưng mình không có thời gian lẫn năng lượng để tập gym buổi tối, đi workshop cuối tuần hay học thêm ngoại ngữ, còn người ta thì có. Thậm chí, người ta còn chăm được 2 đứa con nhỏ. Tại sao vậy?”.
Đó từng là thắc mắc của Minh Anh trong suốt 1 thời gian dài. Những “người ta” mà cô nhìn vào không phải là ai đó nổi tiếng, xa lạ trên MXH mà chính là những đồng nghiệp mà cô gặp hàng ngày.
Nếu tạm bỏ qua vấn đề giới tính hoặc tình trạng hôn nhân, Minh Anh ngầm chia đồng nghiệp quanh mình làm 2 nhóm.
Nhóm thứ nhất, cô gọi họ là “siêu nhân”: Cảm giác 1 ngày của hội này phải cỡ 48 hoặc 72 tiếng vì ngoài 8-9 tiếng đi làm như mọi người, họ vẫn còn thời gian đi tập yoga, thi thoảng lại thấy khoe “chị mới thi đỗ cái chứng chỉ này”.
Nhóm thứ 2, Minh Anh gọi là “những người như mình”: Câu cửa miệng luôn là “ôi sao mệt thế nhỉ?”, “chẳng còn thời gian làm gì nữa”.
Mà điều đáng nói lại là những người thuộc nhóm thứ 2 đa số là hội độc thân. Trong khi các đồng nghiệp “siêu nhân” thì 1 nách 2 đứa con nhỏ. Trước đây, Minh Anh nghĩ yếu tố tạo ra sự khác biệt này chỉ có thể gói gọn trong 1 câu: Khả năng sắp xếp thời gian. Vì 1 ngày của ai cũng chỉ có 24 tiếng thôi mà.
![]() |
Gần đây, Minh Anh nhận ra vấn đề không chỉ đơn giản là khả năng cân đối 24 tiếng trong ngày.
Thói quen “mặc cả” với cảm xúc của bản thân
Khoảng 1 năm trở lại đây, Minh Anh bắt đầu duy trì 1 thói quen mà cô từng cho là nhảm nhí: Mỗi tối trước khi ngủ đều đi một vòng quanh nhà để dọn bớt đồ linh tinh. Một ly nước ép trên bàn làm việc, một túi đồ ship chưa mở, quần áo mặc dở vắt trên ghế,... Có hôm thao tác này chỉ mất 10 phút, nhưng cũng có hôm tốn gần cả tiếng đồng hồ, tùy thuộc vào độ bày bừa của ngày hôm đó, nhưng hôm nào cô cũng cố làm cho xong rồi mới lên giường.
Nếu là vài năm trước, Minh Anh chắc chắn sẽ thấy chuyện này rất phiền. Cô từng là kiểu người sống khá cảm tính. Hôm nào vui thì làm được đủ thứ việc: Sáng dậy sớm tập thể dục, tối skincare đầy đủ, thậm chí còn đi siêu thị về tự nấu cơm. Nhưng chỉ cần 1 hôm đi làm về hơi mệt hoặc tâm trạng không tốt, mọi thứ lập tức bị đẩy sang hôm sau. Bát đĩa để mai rửa. Quần áo để mai gấp. 11h sáng mai đến hạn deadline thì chắc 8h sáng mai “bắt tay vào làm” vẫn kịp. Nhưng thường thì thực tế hoàn toàn trái ngược.
Trễ việc bị sếp mắng, lại thở dài chán nản, xong về nhà lại nằm ễnh ra vừa dằn vặt bản thân, vừa tự nhủ “thôi để mai sống lại”. Cứ thế, cái vòng lặp “ngày mai” ấy chỉ diễn ra trong đầu. Phải mất tới vài năm, Minh Anh mới nhận ra 1 ngày vốn có 24 tiếng nhưng 1 ngày của mình cảm giác như “chỉ 10 tiếng” vì thói quen trì hoãn, phải đợi “có hứng” mới làm.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Minh Anh nhận ra trước đây cô tiêu tốn quá nhiều năng lượng chỉ để trì hoãn việc cần phải làm. Cô có thể nằm trên giường gần cả tiếng đồng hồ để đấu tranh nội tâm giữa việc “nằm thêm tí nữa” hay “dậy dọn phòng nhỉ?”. Tương tự với công việc, với deadlines, với cả việc đi tập chăm sóc sức khỏe,... Nhưng càng trì hoãn, đầu óc càng nặng nề vì luôn có cảm giác còn hàng tá thứ dang dở đang treo lơ lửng ở đó. Và cảm giác mệt mỏi mà cô từng nghĩ là do công việc, hóa ra phần lớn lại đến từ chính sự lộn xộn trong nhịp sống hàng ngày của mình.
Cuộc sống ngăn nắp đơn giản là “việc hôm nay đừng để ngày mai”
Khoảng vài tháng sau khi duy trì thói quen “dọn nhà trước khi ngủ”, Minh Anh bắt đầu nhận ra một chuyện khá buồn cười: Thứ khiến cuộc sống của cô gọn gàng hơn không phải mấy cuốn sách self-help, cũng chẳng phải app quản lý thời gian, mà chỉ đơn giản là việc không để mọi thứ “chất thành 1 đống”.
Ngày trước, Minh Anh luôn nghĩ “sống ngăn nắp” là kiểu người cực kỳ kỷ luật, sáng 5 giờ dậy chạy bộ, meal prep cho cả tuần, nhà lúc nào cũng gọn gàng tươm tất. Nhưng càng ngày cô càng nhận ra mọi chuyện không cần phức tạp đến thế.
Những người đồng nghiệp mà cô gọi là “siêu nhân” thật ra cũng rất bình thường. Họ vẫn than mệt, vẫn có hôm đầu bù tóc rối đi làm vì con quấy cả đêm, vẫn stress vì KPI và đủ thứ chuyện, chỉ là họ có một điểm chung: Việc gì xử lý được hôm nay thì làm luôn hôm nay.
Nghe thì đơn giản, nhưng Minh Anh nhận ra mình từng làm điều ngược lại suốt nhiều năm.
Cô trì hoãn việc nhỏ vì nghĩ không quan trọng. Một cái ly để mai rửa. Một email để mai trả lời. Một buổi tập để tuần sau bắt đầu lại. Nhưng vấn đề là những thứ lặt vặt ấy không tự biến mất. Chúng cứ âm thầm tích lại, giống như quần áo chất dần trên ghế hay hộp carton đồ ship nằm mãi ở góc nhà. Đến lúc nhìn lại, cô luôn có cảm giác cuộc sống của mình lúc nào cũng trong trạng thái “chưa xong”.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Có lần Minh Anh đi làm về lúc gần 8 giờ tối, vừa mở cửa phòng đã thấy đống đồ bừa bộn từ mấy hôm trước vẫn nằm nguyên ở đó. Bình thường cô sẽ mặc kệ rồi leo lên giường nằm điện thoại, nhưng hôm ấy cô tự ép mình đứng dậy dọn luôn. Mất chưa tới 20 phút. Dọn xong, cô ngồi xuống ghế và tự nhiên thấy thoải mái nhẹ nhõm hẳn ra. Không phải vì căn phòng đẹp lên quá nhiều, mà vì lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô không còn cảm giác có thứ gì đang “treo lơ lửng” trong đầu nữa.
Từ hôm đó, Minh Anh bắt đầu tập thói quen xử lý mọi thứ ngay khi cần. Tin nhắn công việc thì trả lời luôn nếu chỉ mất vài phút. Ăn xong thì rửa bát luôn thay vì “để mai”. Hôm nào đến lịch đi tập thì đúng giờ là đi, không cần dành cả tiếng để đấu tranh nội tâm xem hôm nay có đủ mood hay không.
Minh Anh từng nghĩ cảm giác kiệt sức ở tuổi 30 là điều đương nhiên vì ai đi làm cũng áp lực. Nhưng bây giờ cô thấy có những kiểu mệt hoàn toàn do mình tự tạo ra. Mệt vì mọi thứ xung quanh lúc nào cũng lộn xộn. Mệt vì việc gì cũng để sát deadline. Mệt vì đầu óc luôn phải ghi nhớ quá nhiều thứ dang dở.
Trong khi đó, khi bắt đầu sống theo kiểu “việc hôm nay đừng để ngày mai”, cuộc sống của cô không tự nhiên dễ dàng hơn, nhưng nó gọn gàng hơn, từ căn phòng, lịch sinh hoạt cho tới cả tâm trạng. Không còn những sáng thức dậy với cảm giác nặng nề vì nghĩ tới hàng tá việc chưa làm.
Và có lẽ đó mới là khác biệt lớn nhất giữa những người lúc nào cũng than “không có thời gian” với những người luôn duy trì được nhịp sống ổn định. Không phải họ sống năng suất hơn người khác quá nhiều, mà là họ không để mọi việc kéo dài từ hôm nay sang ngày mai, rồi từ ngày mai thành vài năm lúc nào không biết.























Xu hướng sau 30 tuổi còn độc thân dọn đồ về sống cùng bố mẹ: Làm con cái toàn thời gian có sướng?
“30 tuổi, phó giám đốc nội dung lần đầu tự ‘nghỉ hè’ 1 tuần sau 10 năm đi làm mà không cảm thấy tội lỗi”
“Quiet ambition” là gì mà ngày càng nhiều người sau 30 tuổi chọn sống theo cách đó?
Hơn 30 tuổi đi làm cả tuần, thứ 7 dậy sớm đi học, đi thi: Học với tâm thế khác, có thêm lựa chọn, thêm chỗ dựa, thêm hướng đi
Phát hiện nhiều người “biến thành bố mẹ mình” từ sau tuổi 30
Phụ nữ sau tuổi 30 đeo gì để khí chất nổi bật? Bí mật nằm ở "chủ nghĩa dài hạn" với ngọc phỉ thúy
Cùng chuyên mục
Giáo viên 25 năm trong nghề nói thẳng: 90% học sinh có năng lực nổi bật thường có 4 thói quen này
"Nam thần đa năng" U40 sống độc thân trong penthouse 3 tầng giữa lòng Sài Gòn
Tình trạng hiện tại của Châu Bùi và Binz
U30 thành tỷ phú tự thân trẻ nhất thế giới, nữ CEO gốc Á tiết lộ điều người trẻ nên làm để đổi đời
Danh ca Bảo Yến và dàn nghệ sĩ trẻ kể câu chuyện thiên nhiên bằng âm nhạc
Phú bà trang sức Hạ A Đào bị chồng "dựa dẫm" 10 năm và bạn thân phản bội: Góc khuất hôn nhân đằng sau vỏ bọc hào môn