Tôi tên Hải, năm nay 35 tuổi. Đã hai năm kể từ ngày tôi và Ngọc ký vào tờ giấy ly hôn, chính thức đường ai nấy đi sau gần tám năm chung sống. Hai năm không phải quá dài, nhưng cũng đủ để mỗi người bắt đầu một cuộc sống khác.
Tôi tập trung cho công việc, chăm con những ngày được đón bé về. Còn Ngọc thì, tôi nghe nói cũng có người mới. Cho đến một buổi tối cách đây vài tuần, điện thoại tôi bất ngờ đổ chuông. Người gọi là mẹ vợ cũ: "Tuần sau Ngọc cưới, con thu xếp qua dự nhé. Dù sao cũng từng là người nhà".
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì ít phút sau, Ngọc cũng nhắn tin mời dự đám cưới. Tôi nhìn tin nhắn khá lâu. Thực ra, tôi hiểu mối quan hệ giữa tôi với gia đình Ngọc chưa bao giờ gọi là tốt đẹp. Ngày trước họ đã không ưa tôi, bây giờ lại càng không có lý do gì để mời tôi đến chung vui. Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến một khả năng: họ muốn cho tôi thấy rằng Ngọc đã lấy được người chồng mới "tốt hơn". Vài lần đến nhà vợ cũ đón con trai, tôi cũng nghe được mẹ vợ cũ bóng gió nói rằng Ngọc đã có người mới. Người đó rất khá giả.
Nghe đâu anh ta làm kinh doanh, đi xe sang, ăn mặc bóng bẩy. So với tôi của vài năm trước – một nhân viên văn phòng lương ba cọc ba đồng, đúng là khác xa. Tôi đã định từ chối. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, giữa tôi và Ngọc dù sao vẫn còn một đứa con. Không thể cả đời coi nhau như người xa lạ được. Thế là cuối cùng tôi quyết định đi. Vợ chồng hết tình còn nghĩa, coi như là bạn bè.
Hôm đám cưới diễn ra ở một nhà hàng khá sang. Tôi đến hơi sớm, đứng lặng một lúc ngoài cửa rồi mới bước vào. Nhiều người bên nhà gái nhìn tôi có chút bất ngờ, có người còn thì thầm với nhau. Ngọc hôm đó mặc váy cưới, trang điểm kỹ, trông xinh hơn mọi khi. Cô ấy nhìn thấy tôi, hơi khựng lại rồi gật đầu chào. Chúng tôi không nói nhiều, chỉ vài câu xã giao.
Chú rể – Kiên xuất hiện sau đó. Anh ta cao ráo, ăn mặc lịch lãm, nói chuyện rất tự tin. Nhìn bề ngoài đúng là kiểu đàn ông thành đạt mà gia đình Ngọc từng mong muốn. Tôi ngồi vào bàn, nghĩ bụng thôi thì mình đến dự cho trọn nghĩa, ăn xong rồi về sớm. Nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như vậy. Khi tiệc vừa bắt đầu được một lúc, từ ngoài cửa bỗng có vài người đàn ông bước vào. Họ đi thẳng đến chỗ chú rể, giọng nói không hề nhỏ: "Kiên, tiền nợ định bao giờ trả?".
![]() |
| Ảnh minh họa |
Cả sảnh cưới gần như im bặt. Chú rể tái mặt, kéo họ ra một góc nói chuyện, nhưng mấy người kia không chịu. Họ lớn tiếng, nói rằng đã đòi nhiều lần mà Kiên vẫn khất. Không khí trở nên hỗn loạn, nhà gái lúng túng, nhiều khách mời đứng dậy nhìn ngó. Ngọc thì đứng chết lặng trên sân khấu.
Tôi vốn không định can thiệp. Nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại thấy khó xử thay cho con mình. Dù sao Ngọc cũng là mẹ của con tôi. Thế là tôi cùng vài người họ hàng bên nhà gái bước ra nói chuyện với nhóm đòi nợ. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, khuyên họ ra ngoài trao đổi để tránh làm ầm ĩ trong tiệc cưới. Sau một hồi căng thẳng, cuối cùng họ cũng chịu ra về, nhưng để lại một câu lạnh lùng: "Nhớ sớm trả tiền."
Tiệc cưới tiếp tục, nhưng không khí đã hoàn toàn khác. Lúc đó tôi mới nghe loáng thoáng từ vài người quen rằng Kiên làm ăn thua lỗ, nợ nần không ít. Những thứ hào nhoáng bên ngoài chỉ là vỏ bọc. Tôi vô tình nhìn thấy mẹ Ngọc đứng ở một góc, gương mặt bối rối. Khi ánh mắt bà chạm vào tôi, bà vội quay đi, nhưng tôi vẫn thấy rõ sự bẽ bàng.
Ngày trước, bà từng nhiều lần chê tôi nghèo, nói tôi không có chí tiến thủ. Những bữa cơm gia đình thường kết thúc trong không khí nặng nề vì những lời so sánh ấy. Quả thật, thời điểm đó tôi không khá giả. Lương thấp, công việc lại bấp bênh, bố mẹ ở quê già yếu, không có lương hưu, mọi trọng trách đều trên vai tôi.
Ngọc ở giữa, dần dần cũng bị áp lực từ gia đình. Những cuộc cãi vã về tiền bạc ngày một nhiều hơn, cho đến khi cả hai không thể tiếp tục, ly hôn là lựa chọn cuối cùng.
Hai năm qua, tôi chỉ lặng lẽ làm việc, may mắn là mọi thứ dần ổn định. Tôi được đề bạt lên trưởng phòng, thu nhập khá hơn trước. Gần đây tôi vừa mua được một căn nhà nhỏ và một chiếc xe để tiện đưa đón con. Những thứ đó, trước đây gia đình Ngọc luôn nghĩ rằng tôi không bao giờ có được.
Khi ra về, tôi gặp lại mẹ Ngọc ở cửa. Bà nhìn tôi một lúc lâu rồi chỉ nói khẽ: "Dạo này con… vẫn ổn chứ?" Tôi gật đầu: "Dạ, con ổn." Chỉ vậy thôi. Không ai nói thêm điều gì. Trên đường lái xe về, trong lòng tôi trống trải. Đám cưới của Ngọc như vậy, tôi không hề hả hê mà chỉ thương cô ấy, thương con mình. Hy vọng vợ chồng cô ấy sẽ sớm vượt qua biến cố này.
Tâm sự của độc giả!




















2 nguyên liệu này quả là sự kết hợp hoàn hảo: Xào nhanh trên lửa lớn sẽ làm bật độ tươi ngon và giòn tan, vô cùng hấp dẫn
Vợ cũ hơn 17 tuổi của "ông hoàng nhạc Việt" U75: Chỉ cần sức khỏe
Từ Rằm tháng 2 âm sẽ có 4 con giáp được Thần tài ưu ái, bước vào giai đoạn vàng, tài lộc vô cùng rực rỡ
Đọc tin thực phẩm bẩn vào trường học, tôi giật mình nhớ lại câu nói vu vơ của con
Người con rể Nguyễn Ngọc Đạo lên ô tô mở livestream nói gì suốt 1 tiếng sau khi bắn bố mẹ vợ?
Về nhà bạn gái ra mắt, chàng trai sững sờ khi gặp mẹ vợ tương lai, chuyện tình chấm hết
Cùng chuyên mục
Chị Đẹp Tóc Tiên diện áo siêu chiến, ai ngờ “đụng hàng” một Em Xinh ngay trong sự kiện
Phụ nữ ngoài 40 tuổi càng giật mình vì nguy cơ ung thư tử cung: Duy trì 1 thói quen đơn giản có thể giảm tới 65%
Diễn viên Dương Mịch nổi tiếng với đôi chân đẹp, công khai tiết lộ bí quyết là một món canh: Đơn giản nhưng còn giúp giảm cân hiệu quả
Ngân Hòa: Tiểu tam gây phẫn nộ nhất phim Bóng ma hạnh phúc là ai?
Vợ cũ tái hôn, mẹ vợ mời rể cũ đến để khoe khoang rể mới giàu có, không ngờ lại gặp cảnh bẽ bàng
Một người cha 38 tuổi qua đời sau 30 ngày phát hiện ung thư đại trực tràng, chị vợ kể: "Anh ấy tưởng đau lưng"