Có một khoảng thời gian, mỗi buổi sáng đưa con gái đi mẫu giáo với tôi giống như bước vào một “cuộc chiến”. Con bé bám chặt tay nắm cửa không chịu buông, mắt đỏ hoe, miệng chỉ nói: “Con không muốn đi”. Tôi hỏi vì sao, con cũng không nói rõ được, chỉ lặp đi lặp lại câu “không muốn đi”. Lúc đầu tôi rất lo, cứ nghĩ con gặp phải vấn đề gì nghiêm trọng ở trường.
Nhưng sau đó, khi bình tĩnh quan sát và nhẹ nhàng dò hỏi, tôi mới nhận ra nguyên nhân thường nhỏ hơn mình tưởng rất nhiều. Có lần chỉ vì hôm trước ngủ trưa, bạn nằm bên cạnh trở mình liên tục làm con không ngủ đủ giấc; có lần là do buổi sáng trước khi đi học tôi giục con quá, khiến con tủi thân cả quãng đường; cũng có lần đơn giản đến mức… đôi giày hoa con thích chưa kịp khô sau khi giặt.
Những lý do ấy nghe qua chẳng có gì to tát, nhưng với một đứa trẻ ba bốn tuổi, cảm giác “khó chịu” trong khoảnh khắc đó lại là chuyện rất lớn. Các con chưa đủ khả năng sắp xếp và diễn đạt rõ ràng cảm xúc của mình, nên chỉ có thể dùng cách trực tiếp nhất để nói ra: “Con không muốn đi”.

Tôi bắt đầu thay đổi cách xử lý. Buổi sáng không còn giục con nữa, mà gọi con dậy sớm hơn mười phút để con có thể nằm thêm một chút. Trước khi ra khỏi nhà, tôi ôm con và nói: “Chiều mẹ sẽ là người đến đón con đầu tiên nhé”. Nếu con vẫn tỏ ra không muốn đi, tôi không cố hỏi cho bằng được lý do, mà chuyển sang nói chuyện khác, như hỏi xem hôm nay chú thỏ con thích có đang đợi con ở lớp không.
Dần dần, những lần con bám tay nắm cửa ngày càng ít đi. Có hôm con tự đeo balo, đi ra cửa rồi quay lại giục tôi: “Mẹ nhanh lên”. Lúc đó tôi mới hiểu, những ngày con “không muốn đi học” không phải là con làm mình làm mẩy, mà là con đang dùng cách riêng để nói với tôi: hôm nay con cần thêm một chút dịu dàng. Và điều tôi nên làm không phải là giảng giải, mà là chờ con một chút.
Bây giờ, thỉnh thoảng buổi sáng con vẫn lí nhí nói “không muốn đi”, nhưng không còn kéo tay nắm cửa khóc nữa. Con tự đeo cặp, đi ra cửa rồi quay lại nhìn tôi. Tôi ngồi xuống ôm con, nói “Chiều gặp lại nhé”. Con gật đầu rồi quay đi.
Tôi hiểu, câu nói đó không hẳn là “con không muốn đi mẫu giáo”, mà là “mẹ ơi, hôm nay mẹ cũng hãy dịu dàng với con nhé”. Và điều tôi cần ghi nhớ không phải là dạy con phải mạnh mẽ, mà là mỗi buổi sáng, hãy dành thêm cho con hai phút ôm ấp.



















Đứa trẻ có "phúc khí" nhìn là biết ngay từ nhỏ: 3 đặc điểm này con nhà bạn có không?
Nếu không vì mục đích kiếm tiền, đây là 3 ngôn ngữ thú vị nhất bạn nên thử học
Lời khuyên cho những gia đình có 2 con
"Ông hoàng nhạc đỏ" cưới vợ vừa đẹp vừa giỏi, vui thú điền viên trong biệt thự 4000m2 ở Hà Nội
Thường xuyên trả lời tin nhắn theo 3 kiểu này là biểu hiện của EQ thấp
Người đàn ông 30 tuổi phát hiện ung thư phổi sau 6 tháng đau vai, bác sĩ dặn: 4 vị trí đau là ung thư "gặm nhấm"
Cùng chuyên mục
Suýt đột quỵ, Ngọc Thảo đổi hẳn cuộc sống: Bỏ đi bar, ngủ trước 10h, 5 năm không mua đồ hiệu và có cách tiêu 100 triệu gây bất ngờ
Sự cố "dở khóc dở cười" World Cup: Trọng tài bị chuột rút trong trận Mỹ thắng 2-0 Australia, giành vé vào vòng 32 đội
Sam vô tình tiết lộ Phát La và cựu danh thủ Việt Thắng âm thầm hùn vốn quán chay Michelin nức tiếng Thảo Điền
Công viên rộng gấp 6 lần chợ Bến Thành, khiến người Sài Gòn ở cả ngày từ 4 giờ sáng đến 10 giờ đêm vẫn chưa chán
Tuyệt chiêu "đổi vận" bằng cách quản lý năng lượng: Tại sao phụ nữ bớt than vãn thì tiền bạc tự khắc tìm đến cửa?
Đúng ngày Hạ chí 21/6: 3 con giáp đón vận trời xoay chuyển, công việc nhận tin vui, tiền bạc rủng rỉnh bất ngờ