Đĩa gà rán này là của mình, chẳng cần tranh chiếc cánh với ai. Cái tivi cũng là của mình, thích xem phim hay bật chương trình ca nhạc để “hóng idol” cũng đều ok hết. Nhưng oách nhất chắc vẫn là việc không phải san sẻ phòng ngủ cùng ai, mình được toàn quyền trang trí từ bàn học đến đầu giường, dán đủ thể loại poster của thần tượng mà chẳng cần lo hết chỗ.
Đó là những đặc quyền mà chỉ những đứa con một như tôi mới hiểu. Suốt những năm cấp 1 cấp 2, nhà tôi luôn là nơi tụ tập của chúng bạn, khi thì để học nhóm, khi thì chúng nó chỉ đến nằm kềnh ra cả ngày cuối tuần vì “chị tao hôm nay tranh phòng dẫn bạn về”. Còn những hôm bố mẹ tôi đi công tác thì vui khỏi cần nói luôn. Nguyên căn nhà 3 tầng là của chúng tôi tất!
Thế nên nếu phải dùng một từ để miêu tả về tuổi thơ của mình, tôi nghĩ nó sẽ là: “Oách!”. Bạn bè đứa nào cũng ghen tị với tôi, đơn giản vì tôi là con một, không bị anh trai mắng, chẳng lo làm sai thì sẽ bị chị gái mách mẹ và đương nhiên, cũng không cần nhường nhịn gì đứa em dưới mình. Con một mà, gọi là “trung tâm vũ trụ” chắc cũng chẳng sai.
Lần đầu tiên nhận ra “đặc quyền con một” cũng có hạn sử dụng
Tôi đã tận hưởng đặc quyền làm con một trong suốt 17 năm cuộc đời, cho đến năm lớp 12 thì mọi chuyện bắt đầu khác đi.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Vào cái lúc đăng ký nguyện vọng thi đại học, lần đầu tiên tôi mới ngờ ngợ nhận ra cảm giác cô đơn và tủi thân khi là con một. Bạn bè có đứa kể “chị tao khuyên nên thi trường này, khoa này”. Đứa khác thì lại khoe cuối tuần nào cũng được anh trai đang học đại học về nhà kèm ôn thi. Còn tôi khi ấy, không có ai để nhìn vào, để noi theo học hỏi. Mặc dù bố mẹ cũng có định hướng và đầu tư thuê gia sư cho tôi nhưng bạn biết đấy, bố mẹ không bao giờ thay thế được anh chị - những người tầm tuổi mình. Lúc đó, đứa là con một như tôi cảm thấy ghen tị vô cùng với mấy đứa bạn là con út.
Và sau đó, lúc xa nhà lên thành phố học Đại học, hay sau này khi đi du học, tôi còn nhận ra mình đang ghen tị với cả mấy đứa bạn là con cả. Sự ghen tị ở đây không phải là chuyện chúng nó được bố mẹ cho nhiều tiền tiêu vặt hơn tôi, mà là cảm giác không yên tâm vì chẳng biết ở nhà có chuyện gì hay không. Bố mẹ sợ tôi lo lắng nên có ốm đau hay nhà có việc, cũng toàn giấu. Nếu mà tôi có một đứa em, chắc chắn mọi chuyện sẽ khác. Một đứa xa nhà thì vẫn còn một đứa ở nhà, và kể cả khi đứa em lại tiếp tục đi học xa, thì bố mẹ cũng dần quen với việc đó rồi.
Vậy là sau 17 năm tận hưởng đặc quyền làm con một, kể từ năm 18 tuổi trở đi, tôi cứ băn khoăn mãi về việc sao bố mẹ lại không sinh thêm con. Nhà tôi không giàu nhưng cũng không đến mức khó khăn, chưa kể thời ấy, nhà nào cũng có 2-3 đứa cả. Thế nên con một như tôi lại càng đặc biệt, càng được chúng bạn ghen tị.
Ai mà ngờ giờ này, đứa con một lại đang “ghen ngược” lại hội con cả, con út.
Sự trưởng thành của con một
Trong những cuộc tụ tập cùng chúng bạn, thỉnh thoảng tôi lại thở dài hoặc có đứa thở dài thay tôi.
“Giờ mày mà lấy chồng thì Tết chỉ có bố mẹ với nhau, buồn nhỉ?”. Như nhà bạn tôi, bố mẹ nó cũng chỉ có 2 cô con gái và cũng đều lấy chồng cả rồi. Theo lý thuyết thì giao thừa, chị em nó phải ở bên nhà chồng. Nhưng bạn tôi chất lắm, cứ xen kẽ 1 năm tết ngoại, 1 năm tết nội. Chị nó cũng thế nên bố mẹ cũng chẳng bao giờ phải đón giao thừa 1 mình.
Còn tôi là con một thì khác. Dù tư duy cởi mở đến đâu, cũng khó mà tết nào cũng ở nhà ngoại nếu đã lấy chồng. Nhưng điều khiến tôi thấy sợ nhất ở tuổi 30, thực ra chẳng phải chuyện tết nhất, mà là suy nghĩ về tuổi già của bố mẹ. Mình càng lớn thì bố mẹ càng già. Việc có anh chị em hay không, cũng không thay đổi được quy luật tự nhiên đó, nhưng cái khác đi là cảm giác mình có người đồng hành để cùng chăm sóc bố mẹ về cả thời gian lẫn tài chính.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Áp lực, có không? Đương nhiên là có. Nhưng nghĩ một cách tích cực thì nhờ là con một, tôi thấy mình trưởng thành nhanh hơn, biết nghĩ xa hơn so với tuổi của mình. Từ năm 22 tuổi - lần đầu tiên đặt chân tới 1 đất nước khác để bắt đầu khóa trao đổi sinh viên, tôi đã hình dung ra năm 25, năm 30 tuổi của mình.
Nó không phải là những gạch đầu dòng to tát như làm cho công ty to, mua nhà, thăng chức lên Giám đốc, mà chỉ đơn giản là: Làm gì, đi đâu, mình cũng nên về gần bố mẹ dù bố mẹ chẳng ép.
Cứ như vậy, tôi bắt đầu biết nghĩ xem nếu một ngày bố mẹ cần nhập viện thì mình xoay sở ra sao, nghĩ xem mình phải tiết kiệm bao nhiêu thì mới đủ yên tâm nếu nhà có việc. Thậm chí đến cả chuyện nấu nướng, chuẩn bị cúng Rằm hay mùng 1 đầu tháng và các dịp lễ Tết, tôi cũng đã tự học, tự tìm hiểu từ năm 20 mấy. Giờ 30 tuổi làm ngon ơ dù chưa chồng con gì, dù từng là đứa đến cái bát cũng không ai bắt rửa.
Bạn bè thấy, có đứa bảo tôi bị già trước tuổi, có đứa động viên “thế là đúng rồi, nên thế”. Còn tôi chỉ nghĩ đơn giản: Giờ đã quá muộn để vòi mẹ cho mình có em, đã đủ trưởng thành để hiểu trách nhiệm của bản thân với bố mẹ, với những chuyện mình không mong muốn nhưng mình cũng biết chắc chắn nó sẽ xảy ra.
Và quan trọng nhất, nếu tôi mà lấy chồng, tôi sẽ đẻ 2 đứa con!





















Khi bạn là con út và đã 30 tuổi: Sáng pitching hợp đồng 5 tỷ, tối về mẹ sai đi “mua chịu” chai nước tương
Năm nay ai 30 tuổi chú ý điều này
Qua rồi thời “phông bạt” khoe xe sang, đồ hiệu: Giờ 30 tuổi thấy ai có 3 thứ này là đẳng cấp thật sự!
Xu hướng sau 30 tuổi còn độc thân dọn đồ về sống cùng bố mẹ: Làm con cái toàn thời gian có sướng?
2 người phụ nữ ly hôn ở tuổi 30: Kết hôn năm 25 tuổi nhầm người, không bằng 40 tuổi mới cưới nhưng đúng “chân ái”
7 điều phụ nữ sau tuổi 30 PHẢI LÀM để chống lại lão hoá: Tết thức khuya, ăn bừa bãi càng không được lười!
Cùng chuyên mục
Công an đồng loạt ập vào khám xét, phá chuyên án 822M cực lớn, bắt 'ông trùm' Vũ Văn Bốn và 93 người
Từ 1/7, quán cà phê, nhà hàng phát nhạc phải trả thêm tiền bản quyền: Các ông bà chủ tại Hà Nội, TP.HCM nói gì?
Tuyên bố "cởi áo" ăn mừng nếu đội tuyển thắng trận, hot girl khiến CĐM được một phen hú hồn
Từ 1/7/2026: Trẻ không có giấy chuyển tuyến vẫn được khám BHYT ngoại trú tại Bệnh viện Nhi Đồng 2
Gái xinh "gây bão" khi check-in xứ Huế
Lan truyền trang vở học thêm tiếng Anh gây tranh cãi: Thời đại nào rồi mà vẫn dạy theo cách này?