Trong bản cập nhật mùa xuân của nghiên cứu Luxury Goods Worldwide Market Study công bố cuối tháng 6/2026, Bain & Company và Altagamma mô tả ngành hàng xa xỉ toàn cầu đang bước vào nửa sau của năm với một "đa khủng hoảng" chồng lấn: biến động kinh tế, căng thẳng địa chính trị và những dịch chuyển văn hóa sâu.
Chi tiêu xa xỉ toàn cầu đạt 1.443 tỷ euro trong năm 2025, riêng nhóm hàng xa xỉ cá nhân đạt 358 tỷ euro, giảm 2% theo tỷ giá hiện hành. Đáng chú ý hơn con số là cách Bain chỉ ra bốn lực đang định hình lại thị trường, trong đó có một lực mà cách đây ba năm chưa ai đưa vào báo cáo: phễu tiếp cận khách hàng đang bị trí tuệ nhân tạo xáo trộn với tốc độ rất nhanh.
Khâu thực thi càng rẻ đi vì AI, giá trị con người càng dồn về phán đoán và khả năng thiết kế hệ thống vận hành công việc. Ảnh: Unsplash
Nhưng AI không chỉ xáo trộn cách các nhà mốt bán hàng. Nó đang xáo trộn chính lập luận mà họ dùng để bán.
Toàn bộ logic định giá của ngành xa xỉ nằm ở công sức. Một chiếc túi đắt vì người thợ mất nhiều năm học nghề, vì mỗi sản phẩm nằm trên bàn làm việc bao nhiêu giờ, vì thời gian bỏ ra là bằng chứng của giá trị. Đó là câu chuyện các thương hiệu kể cho khách hàng, và khách hàng trả tiền cho câu chuyện đó.
Trong khi đó, những người kể câu chuyện ấy lại đang làm việc trong một hệ thống vận hành theo nguyên tắc ngược lại. Bản báo cáo được khen là bản nộp nhanh. Bộ slide được duyệt là bộ slide kịp deadline. Và rất có thể cả hai đều do AI dựng phần lớn. Một nhân viên có thể dành buổi sáng giải thích với khách rằng sản phẩm đáng giá vì thời gian nằm sau nó, rồi dành buổi chiều để được đánh giá xem giao báo cáo nhanh đến đâu.
Nhân viên nhìn thấy khoảng cách đó. Và họ tự rút ra kết luận về việc công ty thực sự tin vào cái nào.
Khi kết quả vẫn đến nhưng cảm giác xứng đáng thì không
Đây không phải vấn đề riêng của ngành xa xỉ, chỉ là ngành xa xỉ làm nó lộ ra rõ nhất vì sản phẩm của họ được bán bằng chính quy trình.
Trong phần lớn lịch sử đời sống công sở, nỗ lực và phần thưởng đi cùng nhau. Bỏ công ra, sau một thời gian sẽ có thứ gì đó đến, và thứ đó có cảm giác là mình đã giành được. Giờ thì phần nỗ lực bị nén lại hoặc bị chuyển giao hoàn toàn. Kết quả vẫn đến, KPI vẫn đạt, nhưng cảm giác đã giành được nó thì thường không đi theo.
Ngành hàng xa xỉ tự hào về câu chuyện thợ thủ công
Michael Easter, tác giả cuốn Scarcity Brain, đưa ra một cách giải thích đáng chú ý. Ông cho rằng những phần thưởng được thiết kế để đến bất ngờ và lặp lại tức thì, đúng mô hình máy đánh bạc đang được cài vào mạng xã hội và ứng dụng mua sắm, khiến người ta đuổi theo mãi mà không thấy no. Ngược lại, ông mô tả trường hợp một người phụ nữ đi tìm nhung hươu rụng trong rừng, thứ mà ông gọi là "vòng lặp dư dả", nơi bản thân việc tìm kiếm mới là phần thưởng. Rút phần công sức ra khỏi công việc chuyên môn, kết quả bắt đầu hành xử giống loại phần thưởng thứ nhất: rất nhiều thành quả, rất ít thỏa mãn.
Nghịch lý là thời gian AI giải phóng ra hầu như không quay về với người lao động. Khảo sát của Upwork Research Institute trên 2.500 lãnh đạo, nhân viên và freelancer tại Mỹ, Anh, Úc và Canada cho kết quả gần như trái ngược hoàn toàn với kỳ vọng của cấp trên: 96% lãnh đạo cấp C tin AI sẽ tăng năng suất, nhưng 77% nhân viên đang dùng AI nói rằng công cụ này làm khối lượng công việc của họ tăng lên. Họ mất thêm thời gian rà soát và biên tập nội dung AI tạo ra (39%), thời gian học cách dùng công cụ (23%), và bị giao thêm việc như hệ quả trực tiếp của việc làm nhanh hơn (21%). Một nghiên cứu của NBER còn cho thấy người làm trong các nghề chịu tác động mạnh của AI hiện làm thêm khoảng ba giờ mỗi tuần, và thời gian rảnh giảm đi đúng chừng đó.
Đây chính là nghịch lý Jevons phiên bản văn phòng. Năm 1865, khi động cơ hơi nước trở nên hiệu quả hơn, lượng than tiêu thụ không giảm mà bùng nổ, vì hiệu suất mở ra thêm những việc mới để làm. Với AI cũng vậy: làm xong nhanh hơn không dẫn tới làm ít hơn, nó dẫn tới được giao nhiều hơn.
Thước đo năng lực cũ đã hỏng, và chưa ai dựng cái mới
Ian Beacraft, CEO hãng tư vấn về tương lai công việc Signal and Cipher, phát biểu tại SXSW hồi tháng 3 rằng sự xáo trộn ở nơi làm việc sẽ tạo ra một cuộc khủng hoảng bản dạng trên quy mô lớn, khi cả những ngành nghề tự tái cấu trúc nhanh hơn tốc độ con người kịp định vị lại mình. Đứt gãy giữa nỗ lực và phần thưởng là một trong những hình thức sớm nhất của cuộc khủng hoảng đó.
Vấn đề nằm ở chỗ những thước đo năng lực cũ, kiểu thâm niên và sự vất vả nhìn thấy được, không còn khớp với cách công việc đang diễn ra. Phần lớn doanh nghiệp chưa thay thế chúng bằng thứ gì khác, nên mỗi người tự xoay xở một mình và mặc định rằng những người xung quanh đã hiểu ra rồi. Một đồng nghiệp trông có vẻ nhàn có thể đang tự hỏi sản phẩm mình giao ra còn là của mình không. Một quản lý trông có vẻ chắc chắn có thể đang tính lại, theo thời gian thực, thế nào thì gọi là đủ năng lực.
Quan điểm của Beacraft là cạnh tranh với AI về tốc độ và quy mô là vô ích. Khi khâu thực thi trở nên rẻ, giá trị của con người dịch chuyển sang phán đoán và sang việc thiết kế hệ thống mà công việc chạy qua. Ông ước tính khoảng 95% công việc hiện nay vẫn nằm ở tầng vận hành, tức là tầng bị AI hấp thụ đầu tiên.
Một nghệ nhân đang dệt những tấm vải tweed vàng óng ánh cho bộ sưu tập Métiers d'Art của Chanel được trưng bày tại Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan
Dữ liệu thị trường lao động chỉ về cùng một hướng. Nền tảng học tập doanh nghiệp Degreed ghi nhận bảy trong mười kỹ năng mà người đi làm muốn xây dựng nhất cho năm 2026 thuộc nhóm kỹ năng con người và kinh doanh, dẫn đầu là lãnh đạo và giao tiếp, dù bảng xếp hạng này bao gồm cả các kỹ năng kỹ thuật như phân tích dữ liệu và Python. Cách đọc của Degreed khá thẳng: phán đoán và khả năng gây ảnh hưởng tăng giá trị khi tự động hóa lan rộng, đơn giản vì đối thủ không thể mua chúng bằng cách mua đúng bộ công cụ AI mà bạn đang dùng.
Báo cáo Future of Jobs 2025 của Diễn đàn Kinh tế Thế giới, dựa trên khảo sát hơn 1.000 doanh nghiệp, đi tới kết luận tương tự từ phía nhà tuyển dụng: 39% kỹ năng cốt lõi sẽ thay đổi hoặc lỗi thời vào năm 2030, tư duy phân tích vẫn là kỹ năng được tìm kiếm nhiều nhất với bảy trên mười doanh nghiệp coi là thiết yếu, và tư duy sáng tạo cùng khả năng thích ứng tiếp tục tăng giá trị song song với chính nhóm kỹ năng công nghệ đang tăng nhanh nhất.
Phán đoán kiểu đó lại phụ thuộc vào sự tò mò, và bản thân sự tò mò cũng đang gặp vấn đề đồng phục. Chiến lược gia thương hiệu Jasmine Bina nhận xét rằng các nền tảng AI và báo cáo ngành hiện đang cấp cho tất cả mọi người cùng một lượng thông tin trung bình như nhau. Cách bà đề xuất là dấn hẳn vào một ý tưởng thay vì tìm hiểu nó theo lệ. Chiều sâu kiểu đó khó giả và khó đi đường tắt, nên nó trở thành tín hiệu để biết nên tin ai.


Mảng rắc rối nhất là chuyện kèm cặp. Người đi trước xây uy tín bằng công thức cũ, bằng nhiều năm phạm lỗi và rút kinh nghiệm. Việc truyền nghề mặc định rằng người nhận sẽ đi một con đường tương tự.
Nhân sự trẻ giờ làm việc với những công cụ nén con đường đó lại, tạo ra trong vài phút thứ mà người dẫn dắt họ mất nhiều năm mới làm được. Kinh nghiệm của người đi trước không mất giá, nhưng thứ nó cung cấp thì đổi. Kỹ thuật giờ có thể học rất nhanh. Phán đoán thì vẫn không, và đó mới là thứ người trẻ cần nhất: cảm nhận về việc cái gì đáng giữ lại, và một kết quả có nghĩa gì khi nó đã tồn tại.
Câu hỏi mà mọi doanh nghiệp phải tự trả lời
Với từng cá nhân, câu hỏi khá phũ: hôm nay bạn có tuyển chính mình không. Với những người mà giá trị chủ yếu nằm ở vận hành, làm theo quy trình hoặc tạo ra cùng một sản phẩm nhanh hơn, áp lực đến trước tiên, vì đó đúng là phần việc AI hấp thụ. Hướng điều chỉnh là xây phán đoán và thói quen chất vấn một kết quả trước khi giao nó đi.
Với lãnh đạo, trách nhiệm khác. Họ phải coi những kỹ năng đó là công việc thật, và nói thẳng điều đó với đội ngũ thay vì để mọi người tự đoán. Hai câu hỏi đáng mang vào phòng họp: nhân viên đang được đánh giá theo thời gian họ bỏ ra hay theo phán đoán họ đưa ra, và một quản lý cần nhìn thấy gì trong sản phẩm của ai đó để tin nó mà không cần nhìn thấy công sức phía sau.
Các nhà mốt đã xây giá trị của mình trên thời gian và tay nghề như bằng chứng của sự xứng đáng. Những người làm ra và bán sản phẩm của họ giờ đang bị hỏi đúng câu hỏi mà ngành này đặt ra cho khách hàng: cái gì còn xứng đáng được gọi là quý giá, và vì sao. Trả lời đúng câu đó ở bên trong công ty, chứ không chỉ ở trong boutique, nhiều khả năng sẽ quyết định thương hiệu nào thực sự thích nghi và thương hiệu nào chỉ nói về việc thích nghi.























Bất ngờ nguồn gốc loạt sữa tắm trong khách sạn cao cấp, hoá ra là cuộc chơi hàng hiệu khét tiếng ít ai ngờ tới
Nữ diễn viên đình đám ly hôn sau 2 tháng cưới: Thất nghiệp, hết sạch tiền tiết kiệm phải bán cả đống túi xách hàng hiệu để sống qua ngày
Lọ Lem giờ “chơi” hàng hiệu cũng khét, đeo vòng Van Cleef xách túi Dior hơn 100 triệu
Một "địa chỉ hàng hiệu" giữa trung tâm TP.HCM có thêm trải nghiệm mới, hứa hẹn hấp dẫn mọi người
Cùng chuyên mục
Bố HLV Kim Sang-sik qua đời ở Hàn Quốc
Người từng chuyển khoản vào 6 tài khoản OCB, PVcomBank, BIDV, VIB, Vietcombank và Sacombank dưới đây, khẩn trương trình báo Công an
Tài khoản Hiệu trưởng Nguyễn Văn Duy SN 1979 phát sinh giao dịch 16,5 triệu đồng, công an vào cuộc, liên hệ chị Trần Thị Phương Thảo
Người dùng Gemini có tin vui: Google miễn phí một tính năng cực đỉnh
Phim Trung mới có thêm 1 nữ chính công sở mặc đẹp, Triệu Lộ Tư lập tức bị gọi tên
Nữ diễn viên U50 đình đám quê Vĩnh Long đi bán ốc khắp TP.HCM