Mới đây, một bà mẹ ở Hà Nội chia sẻ loạt tin nhắn trao đổi với 1 phụ huynh bạn học cùng lớp của con mình, thu hút sự chú ý.
Theo chia sẻ, con của chị A (học lớp 3) là một đứa trẻ khá hiền, nghiêm túc, ít chơi với các bạn quá hiếu động. Từ đầu năm học, em đã nhiều lần kể với mẹ rằng bị một bạn trong lớp trêu chọc, gọi bằng những biệt danh liên quan đến ngoại hình. Ban đầu, chị A cho rằng đó chỉ là những va chạm nhỏ giữa trẻ con, nên hướng dẫn con nếu không thích thì nói thẳng với bạn để bạn dừng lại. Tuy nhiên, tình trạng kéo dài và gần đây trở nên thường xuyên hơn, ngày nào con đi học về cũng buồn bã kể lại, khiến chị quyết định nhắn tin riêng cho phụ huynh của bạn kia để trao đổi.
![]() |
| Tin nhắn của chị A khá nhẹ nhàng, mang tính chia sẻ và mong muốn phối hợp: mong phía phụ huynh nhắc nhở con, vì việc trêu chọc lặp lại đã bắt đầu ảnh hưởng đến tâm lý của bé. |
Tin nhắn của chị A khá nhẹ nhàng, mang tính chia sẻ và mong muốn phối hợp: mong phía phụ huynh nhắc nhở con, vì việc trêu chọc lặp lại đã bắt đầu ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ. Thế nhưng, phản hồi nhận được lại đi theo một hướng hoàn toàn khác. Phụ huynh kia phủ nhận việc con mình trêu bạn, cho rằng trẻ con chơi với nhau người lớn không nên can thiệp, đồng thời khẳng định con mình không chửi bậy, không đánh nhau, không trộm cắp. Đáng chú ý hơn, người này còn đưa ra lời khuyên gây tranh cãi: "Chị nên cho con học một mình một trường, không ai làm phiền".
![]() |
![]() |
![]() |
| Câu chuyện sau khi được chia sẻ đã nhận về nhiều ý kiến trái chiều. |
Không dừng lại ở đó, khi chị A tiếp tục giải thích rằng con mình bị trêu về ngoại hình và tính cách nhút nhát, đối phương lại đáp: "Chị phải bảo con dày mặt ra". Thậm chí, cuộc trò chuyện còn trở nên căng thẳng khi người này hiểu sai ý, cho rằng chính chị A “cũng thấy con mình xấu”.
Câu chuyện sau khi được chia sẻ đã nhận về nhiều ý kiến trái chiều. Một bộ phận phụ huynh bày tỏ sự đồng cảm với chị A, cho rằng việc lên tiếng bảo vệ con là hoàn toàn cần thiết, đặc biệt khi hành vi trêu chọc diễn ra lặp đi lặp lại. Không ít người nhấn mạnh, những lời nói tưởng chừng vô hại về ngoại hình có thể gây tổn thương tâm lý lâu dài cho trẻ, nhất là ở độ tuổi tiểu học khi các em còn rất nhạy cảm và đang hình thành sự tự tin về bản thân.
Ở chiều ngược lại, cũng có ý kiến cho rằng phụ huynh không nên can thiệp quá sâu vào mối quan hệ giữa các con mà nên trang bị cho trẻ kỹ năng tự bảo vệ, học cách phản ứng hoặc bỏ ngoài tai những lời trêu chọc. Tuy nhiên, quan điểm này cũng vấp phải phản biện: không phải đứa trẻ nào cũng đủ bản lĩnh để tự xử lý, và việc yêu cầu một đứa trẻ “dày mặt” trước những lời trêu ghẹo có thể vô tình đẩy trách nhiệm về phía nạn nhân thay vì giải quyết gốc rễ vấn đề.
Một điểm chung được nhiều người đồng thuận là: trong môi trường học đường, giáo viên chủ nhiệm nên là cầu nối đầu tiên khi xảy ra mâu thuẫn giữa các học sinh. Việc trao đổi thông qua nhà trường giúp đảm bảo tính khách quan, đồng thời tránh những hiểu lầm hoặc căng thẳng không đáng có giữa phụ huynh với nhau. Thực tế, không ít trường hợp khi được giáo viên nhắc nhở kịp thời, hành vi trêu chọc đã giảm đáng kể.
Dưới góc nhìn tâm lý, việc trêu chọc lặp lại, đặc biệt liên quan đến ngoại hình, hoàn toàn có thể được xem là một dạng bạo lực tinh thần nếu khiến trẻ cảm thấy khó chịu, tự ti hoặc sợ hãi khi đến trường. Điều quan trọng không nằm ở việc người lớn đánh giá hành vi đó nhẹ hay nặng mà là cảm nhận của chính đứa trẻ đang trải qua.
Câu chuyện cũng đặt ra một vấn đề lớn hơn: cách người lớn phản ứng trước xung đột của trẻ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cách các em nhìn nhận và giải quyết vấn đề sau này. Khi một phụ huynh lựa chọn phủ nhận, bao biện hoặc xem nhẹ hành vi của con mình, vô hình trung có thể khiến trẻ không nhận ra giới hạn trong cách ứng xử với người khác. Ngược lại, một cách tiếp cận mềm mỏng nhưng rõ ràng, thừa nhận vấn đề, nhắc nhở con và hướng dẫn cách cư xử phù hợp –ẽ giúp trẻ học được sự tôn trọng và đồng cảm.
Về phía cha mẹ có con bị trêu chọc, việc bảo vệ con không đồng nghĩa với bao bọc quá mức. Đó là sự cân bằng giữa lên tiếng khi cần thiết và dạy con kỹ năng tự vệ về mặt cảm xúc: biết nói mình không thích, biết tìm đến người lớn khi cần và dần xây dựng sự tự tin từ bên trong.
Không có một công thức chung cho mọi tình huống, nhưng rõ ràng, những câu nói như cho con học một mình một trường hay phải dày mặt ra không phải là cách giải quyết. Bởi cuối cùng, mục tiêu của giáo dục dù ở nhà hay ở trường vẫn là giúp trẻ lớn lên trong một môi trường an toàn, nơi các em được tôn trọng, được lắng nghe và học cách tôn trọng người khác.
























Hướng dẫn quan trọng tới hàng triệu phụ huynh trên cả nước
Phụ huynh nêu quan điểm: Giáo dục cần sàng lọc nhưng là đại học chứ không phải lớp 10 - độ tuổi các em "ăn chưa no, lo chưa tới"
Toàn bộ phụ huynh có con từ 6 tuổi đến dưới 14 tuổi đặc biệt chú ý
Cô giáo dạy Toán lớp 4 đang chấm bài bỗng bật khóc nức nở, lý do đằng sau khiến hàng triệu phụ huynh nghẹn lời
Phụ huynh Hà Nội nói thẳng: Ép đứa trẻ 15 tuổi, tâm sinh lý còn chưa ổn định phải đối mặt với áp lực thi lớp 10 là "tàn nhẫn"!
Bức ảnh đang khiến hội phụ huynh Việt Nam cười lăn lộn, đố bạn biết vì sao!
Cùng chuyên mục
Công chúa Eugenie lần đầu lộ ảnh bụng bầu lần 3 trên phố
"Con tướng" mạnh nhất hè 2026 vẫn là váy áo chấm bi
Ăn mặc phản cảm đứng bán "lẩu bò", chiêu trò marketing của hot girl xinh đẹp khiến CĐM không khỏi ngán ngẩm
Nữ diễn viên 30 tuổi được Trấn Thành kêu gọi quần chúng ủng hộ tiền: "Em biết ơn sâu sắc"
Đánh 2 người dân bị thương rồi chặn đường, truy đuổi xe cứu thương suốt 10km: Clip gây bức xúc
Mô hình phân bón chuyên dùng giúp cây lạc tăng năng suất 20% tại Gia Lai