Ơn Mưa

Đi qua cơn mưa người ta thường ướt, nhưng qua cơn mưa nhiều điều cũng được đãi lọc, có cái bị cuốn trôi.

Tháng Tư, trời còn sót vài ngày hiu hắt tháng Ba mà mưa đã nhiều. Mưa thì buồn. Lúc nào cũng buồn, nhưng cũng ướt mềm trong kí ức của tôi.

Mưa, lũ cắt ngang con đường đi học, có đứa trẻ qua suối bị cuốn trôi, bố tôi liều mình nhảy xuống đuổi theo con lũ. Bố tôi may mắn không chết như những người anh hùng. Đứa trẻ được cứu. Bố có thêm một người con. Từ đó năm nào tết đến nó cũng đến thăm bố. Lớn rồi, rời phố huyện, đôi khi đi xa về nó vẫn nhớ, ghé qua gửi ông tấm quà. Tôi cũng không thành chị em với nó, nhưng nó vẫn là con của bố.

Ơn Mưa

Mưa, ngày bố mẹ đánh nhau, cả xóm xúm đến xem, mẹ xấu hổ bỏ nhà đi, dầm mình dưới vực, chờ cơn lũ cuộn sau lưng nhà... Mưa chị tôi, em tôi đội ô đi tìm mẹ. Chỉ tôi chọn ở nhà với bố. Hôm ấy trời thương chị em tôi. Mưa không trút nước, lũ không về. Chúng tôi còn mẹ.

Tôi ơn mưa.

Đi qua cơn mưa người ta thường ướt, nhưng qua cơn mưa nhiều điều cũng được đãi lọc, có cái bị cuốn trôi, cái đáng còn lại thì vẫn còn lại. Như chúng tôi còn mẹ. Bố thêm một người con.

Đi qua cơn mưa ai cũng có thể ướt nhưng cũng có thể được tưới mát. Bạn tôi và tôi chiều hôm ấy lái xe đi xuyên qua đi qua cơn mưa của thành phố ồn ào. Tôi nói mày ổn không. Hình như mắt mày cười không còn ánh sáng. Nước mắt vỡ trên gương mặt bạn tôi. Những câu chuyện thì thầm bé nhỏ đưa chúng tôi đi qua cơn mưa. Mưa, không ai nhìn thấy chúng tôi đều đang rơi nước mắt.

Tôi ơn mưa.

Như cỏ cây đợi cơn mưa tới sau ngày nắng gắt. Cánh đồng chân ruộng vẫn đợi những ngày bát ngát, những nương chè, đồi mận chờ thơm thảo ngọt lành trong mưa. Nhưng cũng sắp đến mùa lũ rồi. Năm nay hẳn mưa sẽ vẫn nhiều, bão sẽ lớn. Vẫn còn có trường học chênh vênh nơi chân núi. Còn nhiều bản làng mom sông đất mỏng. Có miền Trung rốn bão. Hà Nội cũng còn sợ ngày nước lụt. Song hình như mưa gió bão giông vốn là chuyện thường tình của đất nước nhiệt đới này như cuộc đời đầy chuyện bất trắc. Con người mỗi vùng đất ấy buộc phải quen dần, và chủ động đón nhận hơn. Bằng ơn mưa cây cỏ. Bằng tin yêu con người, bằng dẻo dai bám trụ. Rồi qua mưa, sau bão vẫn có con người ở lại, trồng một cái cây đợi rừng. Dọn bùn lầy lớp học, san một con đường núi lở, đắp bờ ruộng đã vỡ,  xây lại mái trường.  Rồi bão sẽ đi qua. Và mưa sẽ lành.

Đi qua cơn mưa, ai rồi cũng ướt. Nhưng rồi có thể thấy cầu vồng. Tôi chưa thấy. Nhưng tôi ơn mưa. Nước mắt của trời thường thanh lành. Chỉ nước mắt của con người là mặn.Tôi còn mẹ. Bố tôi thêm một người con. Bạn tôi tìm lại chính mình. Và trẻ con vẫn đến trường khi bão qua đi.

Hôm nay Sơn La mưa tháng 4, một mùa bão lũ nữa sắp về.

Phùng Bích Hạnh

Nguyên nhân một loạt ca mắc COVID-19 sau thời gian cách ly

Nguyên nhân một loạt ca mắc COVID-19 sau thời gian cách ly

Những ca bệnh “siêu lây nhiễm” sau thời gian hoàn thành tại các khu cách ly khiến nhiều người lo lắng về nguy cơ bùng phát dịch tại các tỉnh, thành phố...