Tôi và chồng ly hôn đã gần ba năm. Chúng tôi không có người thứ ba, cũng không vì ai phản bội ai chỉ đơn giản là càng sống càng thấy ngột ngạt. Hai người đều nóng tính, không ai chịu nhường ai. Sau quá nhiều lần hứa sẽ thay đổi rồi lại thất bại, chúng tôi quyết định dừng lại.
Điều khiến tôi tiếc nhất không phải cuộc hôn nhân, mà là căn hộ đầu tiên hai vợ chồng cùng mua sau khi cưới. Từng viên gạch, từng món nội thất đều do cả hai tự tay lựa chọn. Con trai tôi cũng lớn lên trong căn nhà ấy.
Sau ly hôn, vì không đủ khả năng gánh khoản vay một mình, tôi quyết định bán nhà. Một môi giới nhận phụ trách, nói đã có người trả đúng giá tôi mong muốn, chỉ có điều khách mua không muốn lộ danh tính cho đến ngày ký hợp đồng vì không thích bị làm phiền.
Tôi cũng không bận tâm. Đến ngày ra phòng công chứng, người bước vào lại là mẹ chồng cũ.
![]() |
| Ảnh minh hoạ |
Tôi sững người đến mức quên cả chào hỏi. Bà cười rất nhẹ rồi nói người đứng tên mua nhà chỉ là cháu họ của bà. Sau khi hoàn tất thủ tục, căn hộ sẽ được sang tên lại cho bà.
Tôi không hiểu nổi.
Từ ngày ly hôn, mẹ chồng vẫn giữ liên lạc với tôi. Thỉnh thoảng bà gọi hỏi thăm cháu nội, đôi lúc gửi ít quà, nhưng chưa bao giờ nhắc đến chuyện chúng tôi quay lại. Vì vậy, việc bà âm thầm mua căn hộ khiến tôi vừa bất ngờ vừa khó xử.
Sau khi ký xong giấy tờ, bà mới nói thật. Bà không nỡ nhìn căn nhà này rơi vào tay người lạ. Bà bảo ở đây có những bức tường bà từng cùng con trai sơn lại trước ngày cưới. Có góc ban công bà trồng cho tôi mấy chậu hoa nhỏ khi tôi mang thai. Có căn phòng đầu tiên cháu nội tập đi.
Bà bảo nếu căn nhà còn ở đó, biết đâu một ngày nào đó hai chúng tôi cũng còn một nơi để quay về. Nghe đến đây, tôi chỉ biết cúi mặt.
Tôi hỏi bà có nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy không.
Bà thừa nhận không. Bà biết con trai mình cũng có lỗi, biết tôi đã chịu nhiều tổn thương trong cuộc hôn nhân ấy. Bà không mua căn nhà để ép chúng tôi tái hợp, chỉ không muốn bán đi tất cả những ký ức mà cả gia đình từng có.
Tối hôm ấy, tôi ngồi rất lâu trong căn hộ đã chính thức thuộc về mẹ chồng cũ.
Tôi đi qua từng căn phòng, chạm vào những vết xước trên cánh cửa do con trai nghịch ngợm ngày bé, nhìn khoảng tường vẫn còn dấu bút chì đánh dấu chiều cao của con qua từng năm.
Tôi phải thừa nhận mình vẫn còn tình cảm với chồng cũ. Không phải thứ tình yêu nồng nhiệt của những ngày mới cưới, mà là sự thương nhớ dành cho một người từng cùng mình đi qua quãng đời quan trọng nhất.
Nhưng tình cảm và hôn nhân chưa bao giờ là một. Tôi sợ nếu quay lại, những mâu thuẫn cũ sẽ lại xuất hiện, sợ cả hai lại làm tổn thương nhau thêm một lần nữa. Càng sợ hơn nếu lần này thất bại, chúng tôi sẽ không còn đủ can đảm để nhìn mặt nhau như bây giờ.
Đến nay, mẹ chồng cũ vẫn giữ căn hộ ấy, còn tôi vẫn thuê nhà ở nơi khác.
Thỉnh thoảng bà lại nhắn rằng ban công vẫn nở hoa như trước. Tôi đọc tin nhắn, mỉm cười rồi cất điện thoại đi.
Có những cánh cửa vẫn còn nguyên chìa khóa, nhưng người đứng trước chúng lại không biết mình nên bước vào hay quay lưng rời đi. Đó mới là điều khiến tôi bế tắc nhất sau cuộc hôn nhân đã kết thúc. Tôi nên làm gì lúc này đây?














Vợ cũ nhắn tôi đúng một câu sau 8 năm ly hôn, đọc xong tôi không dám trả lời
Nồi cơm điện có một bộ phận rất bẩn nhưng nhiều nhà chưa từng rửa
Nữ sinh Ninh Bình kể chuyện ở nhờ nhà họ hàng để học ĐH: "Tôi tiết kiệm 3 triệu tiền trọ, bác tiết kiệm 7 triệu tiền thuê giúp việc"!
Mỹ nhân đứng yên cũng tỏa hào quang nữ chính: Có biệt tài khiến outfit basic hóa "đắt tiền"
Cùng chuyên mục
Tôi bán căn nhà đầu tiên của mình, người trả giá cao nhất lại là người khiến tôi áy náy nhất
Vợ cũ nhắn tôi đúng một câu sau 8 năm ly hôn, đọc xong tôi không dám trả lời
Chuyện bát mỳ lúc nửa đêm viral MXH: Là phụ nữ "lắm chuyện" hay do các ông chồng quá vô tâm?
Bé 11 tháng tuổi tử vong vì bị mẹ bỏ quên trên ô tô giữa ngày nắng nóng
Jennifer Lopez "chiếm trọn" show Dolce & Gabbana bằng bộ trang sức đá quý rực rỡ: Đỏ tourmaline, ruby xuất hiện dày đặc nhưng vẫn sang đến lạ
Tổng thống Argentina từ chối đến sân xem chung kết World Cup vì sợ mang "vía đen" cho Messi và đồng đội