Tôi lấy chồng được gần 4 năm. Chồng tôi làm kinh doanh, gia đình anh khá giả nên ngay từ đầu, mọi người đều bảo tôi có số hưởng. Vừa cưới xong, bố mẹ chồng đã mua cho hai vợ chồng một căn nhà riêng cách nhà ông bà chưa đầy 2km. Tôi cứ nghĩ như vậy là thoải mái, vợ chồng có không gian riêng, không phải sống chung với bố mẹ.
Nhưng tôi nhanh chóng hiểu ra, nhà riêng không có nghĩa là cuộc sống riêng.
Mẹ chồng gần như ngày nào cũng sang. Sáng bà qua xem nhà cửa, trưa hỏi hôm nay ăn gì, tối lại ghé kiểm tra xem cháu ngủ chưa. Từ cách tôi nấu ăn, xếp quần áo đến chuyện chăm con, bà đều có ý kiến. Bà sạch sẽ và kỹ tính đến mức tôi nhiều lúc thấy áp lực.
Sau khi tôi sinh con, mọi chuyện càng chặt chẽ hơn. Bà muốn tự tay chăm cháu, ngày nào cũng đón cháu sang nhà để tôi đi làm. Tôi nhiều lần thấy mệt nhưng không muốn nói với chồng, vì anh luôn nghĩ mẹ chỉ đang giúp vợ chồng mình.
Bố mẹ đẻ tôi ở quê, điều kiện không bằng nhà chồng. Ông bà cũng hiểu con gái lấy chồng rồi nên rất ít khi can thiệp. Có thứ gì ngon, mẹ thường để dành rồi gửi lên cho tôi.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Đợt vừa rồi, cả hai vợ chồng tôi cùng bị cúm A. Mẹ tôi gọi điện hỏi han, nghe tôi bảo mấy ngày nay chẳng ăn được gì, bà liền bảo ở quê đang có gà nhà nuôi, ít thịt lợn mán và rau sạch, để bà gửi lên.
Tôi nói không cần, nhưng mẹ vẫn làm. Vài hôm sau, một thùng đồ được gửi lên. Chồng tôi đi nhận rồi bảo sẽ để tạm ở nhà bố mẹ anh vì hôm ấy tiện đường.
Tôi cũng chẳng nghĩ nhiều. Cho đến một chiều đi làm về muộn, tôi qua nhà bố mẹ chồng đón con. Vừa bước xuống sân sau, tôi nhìn thấy một chiếc thùng carton quen quen đặt trong góc kho, cạnh mấy túi đồ cũ chuẩn bị bỏ đi.
Tôi nhận ra ngay đó là thùng đồ mẹ gửi. Tôi đứng khựng lại.
Đúng lúc ấy, từ trong bếp vọng ra tiếng mẹ chồng nói với người giúp việc: “Mấy đồ này không rõ nguồn gốc thì chị đừng nấu vội, để tôi lọc lại”.
Tôi đứng nhìn chiếc thùng của mẹ mình. Trong đó có mấy con gà mẹ nuôi, mấy miếng thịt bà phải nhờ người quen gửi từ quê, rồi những bó rau tự tay hái từ vườn. Tôi biết từng thứ được chuẩn bị như thế nào.
Tôi không khóc vì đồ ăn bị để ngoài kho.
Tôi khóc vì lần đầu tiên nhận ra, thứ mẹ gửi lên bằng tất cả sự thương con lại bị xem như một thứ “không rõ nguồn gốc”.
Tối hôm ấy, tôi hỏi chồng tại sao không mang thùng đồ về nhà. Anh vô tư kể mẹ hỏi bảo để đấy mẹ nấu luôn cho nên anh để lại.
Tôi không biết nên giận mẹ chồng, giận chồng hay tự trách mình.
Bởi mẹ chồng có thể kỹ tính, có thể sạch sẽ, có thể không tin đồ ăn từ quê lên. Nhưng nếu ngay từ đầu chồng tôi nói với mẹ rằng đó là đồ mẹ tôi gửi cho con gái đang ốm, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Tối đó, tôi mang thùng đồ về. Lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu, tôi thấy mình cần nói rõ với chồng một điều: nhà chồng có thể có những nguyên tắc riêng, nhưng tình cảm của bố mẹ đẻ tôi cũng cần được tôn trọng.


















Trước ngày ly hôn, mẹ chồng ép con dâu nhận 300 triệu, 5 năm sau cô mới phát hiện sự thật
Lén xem điện thoại của chồng, cô vợ bật khóc khi phát hiện bí mật phía sau những tin nhắn với mẹ chồng
Con trai mất 5 năm, con dâu xin đi lấy chồng: Tôi không giữ nhưng nghĩ đến 2 chữ “mẹ chồng” mà đau lòng
Vụ ly hôn nực cười: Mẹ chồng được nhà, chồng nhận "tiền dưỡng già", cái giá 17 năm thật xót xa!
Cùng chuyên mục
Phim Việt mới công bố lịch chiếu đã hot rần rần MXH: Nữ chính chưa từng thất bại, cứ xuất hiện là có bom tấn
Nữ diễn viên Việt bị miệt thị ngoại hình vì quá gầy, giờ nhan sắc sặc mùi tiền, được đề cử đẹp nhất thế giới
Mối quan hệ của Ninh Dương Lan Ngọc và Quốc Anh đang là chủ đề hot trên MXH
Tôi qua nhà chồng đón con, nhìn thùng đồ mẹ đẻ gửi lên mà ứa nước mắt
Lời khuyên cho những gia đình đang trồng cây ở ban công
Rút lộc tuần mới (17/8 - 23/8) cho 12 con giáp: Ai được Thần Tài gõ cửa, ai sắp có bước ngoặt trong công việc?