Nghỉ lễ năm nay, vợ chồng tôi đưa các con về quê ngoại. Trên đường đi, chồng tôi cứ dặn đi dặn lại rằng tôi không cần động vào cốp xe, đến nơi anh tự lấy đồ.
Tôi thấy lạ nhưng cũng không hỏi nhiều. Chỉ đến khi về tới nhà, nhìn anh mở cốp, tôi mới hiểu vì sao suốt chặng đường anh nhất quyết không cho tôi xem.
Bên trong không có quà cáp đắt tiền như tôi đoán. Đó là một bộ cần câu mới, ghế gấp, hộp đựng đồ và đủ thứ lỉnh kỉnh dành cho việc đi câu cá.
Tôi lập tức hiểu ngay. Bố tôi từng rất mê câu cá. Hồi còn khỏe, ông có thể ngồi từ sáng đến chiều bên hồ. Mẹ tôi từng càu nhàu không biết bao nhiêu lần vì chuyện này. Bà cho rằng ông ham chơi, bỏ bê việc nhà. Đỉnh điểm là vài năm trước, bố từng gặp tai nạn khi đi câu. Hôm đó trời mưa, đường trơn, ông ngã xe trên đường về, phải nằm viện một thời gian.
Từ sau lần ấy, mẹ cấm hẳn.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Anh chị em chúng tôi cũng không ai ủng hộ. Ai cũng nghĩ ở tuổi của bố, sức khỏe mới quan trọng. Muốn thư giãn thì ở nhà xem tivi, đi bộ, gặp bạn bè, không nhất thiết phải lặn lội ra hồ ngồi hàng giờ.
Thế nên khi thấy chồng mang cả một bộ đồ câu mới về, tôi khá bực. Thậm chí tôi phát điên khi biết cái cần câu này chồng tôi mua với giá 4 triệu.
Tôi hỏi anh mua những thứ này làm gì. Anh chỉ bảo muốn đưa cho bố.
Tôi nhắc lại chuyện bố từng gặp nạn, nhắc rằng cả nhà đã thống nhất không khuyến khích ông đi câu nữa. Chồng tôi nghe xong không tranh cãi ngay. Một lúc sau, anh mới nói một câu khiến tôi im lặng.
Anh bảo: “Tuổi của bố bây giờ cũng không còn mong cầu gì to tát. Đôi khi thứ vô tri trong mắt chúng ta lại là thứ để ông bầu bạn. Mình sợ bố gặp nguy hiểm nên cấm, nhưng có khi lại quên hỏi xem những ngày còn lại của ông muốn sống thế nào”.
Tôi không nói được gì.
Chồng tôi bảo anh cũng không định để bố tự đi một mình như trước. Anh đã tìm hiểu một hồ câu gần nhà, an toàn hơn, có chỗ ngồi đàng hoàng. Hôm nào bố muốn đi, anh sẽ chở. Nếu bận, có thể rủ thêm người đi cùng.
Đến lúc chồng tôi mang bộ đồ vào nhà, bố tôi cứ đứng nhìn rất lâu.
Ông không nói nhiều, chỉ hỏi đi hỏi lại là có cần thiết mua không, rồi lại cúi xuống xem từng món. Nhìn cách bố sờ tay lên chiếc cần câu, tôi bỗng nhớ ra đã rất lâu rồi mình không thấy ông hào hứng với thứ gì như thế.
Mẹ tôi ban đầu cũng không vui. Nhưng tối hôm qua, khi thấy bố đem đồ ra lau rồi xếp lại cẩn thận, bà chỉ thở dài, không nói gì thêm.
Còn tôi thì nghĩ mãi về câu chồng nói. Đôi khi chúng ta yêu một người nên cứ muốn giữ họ tránh xa mọi thứ có thể gây nguy hiểm. Nhưng yêu thương không phải lúc nào cũng là cấm đoán.
Bố tôi đã đi qua gần cả cuộc đời, những thứ ông cần bây giờ có lẽ không phải thêm một món đồ đắt tiền hay một kế hoạch lớn lao. Có khi chỉ là một buổi sáng được ngồi bên mặt hồ, cầm chiếc cần câu quen thuộc và cảm thấy mình vẫn còn một điều để chờ đợi.
Và có lẽ, thứ chồng tôi mua về hôm đó không chỉ là một bộ đồ câu.
Mà là một cách nhắc cả nhà rằng: khi bố mẹ già đi, điều họ cần đôi khi không phải là được chúng ta quyết định thay mọi thứ, mà là được tiếp tục sống với những điều khiến họ thấy cuộc đời vẫn còn vui.



















Mỗi lần nhà có đám giỗ, cặp vợ chồng lại để phần cho 2 con của hàng xóm: Câu chuyện kéo dài 21 năm
Căn phòng thờ trong biệt thự 4 tầng của nhà chồng Mai Ngọc lộ diện qua cảnh cúng rằm tháng 7
Doãn Hải My trải lòng sau giai đoạn khó khăn cùng Văn Hậu: “Chưa bao giờ mất niềm tin ở chồng”
Bà Phạm Kim Dung hớ miệng làm lộ chuyện 1 nàng hậu Việt vừa âm thầm sinh con cho chồng là chủ tịch
Cùng chuyên mục
66 tuổi vẫn giữ cơ thể gọn gàng, không tăng cân đáng ngưỡng mộ: Một "Ảnh hậu Kim Mã" tiết lộ thói quen tập luyện khiến nhiều người bất ngờ
Định nghỉ lễ đưa các con đi chơi thì nhà chồng gọi điện lên báo tin khiến tôi lao đao
Về quê ngoại nghỉ lễ, chồng tôi nhất quyết không cho tôi mở cốp xe, đến nơi mới hiểu vì sao
Á hậu 2 – Hoa hậu Doanh nhân Hương sắc Việt Nam 2026 Trà My: Sự nghiệp nâng tầm phụ nữ khỏe đẹp
Chiều 28/8, người dân bắt đầu rời Hà Nội về nghỉ lễ, cửa ngõ phía Nam ùn tắc và cảnh tượng lạ trên cao tốc Cao Bồ - Mai Sơn
Thêm 55 mái ấm được Phân Bón Cà Mau trao tặng tại Thạnh Xuân, thành phố Cần Thơ