*Dưới đây là bài viết của tác giả Ngô Địch đăng trên nền tảng 163.com (Trung Quốc).
Nếu cách đây khoảng 20 năm, có ai hỏi tôi điều gì đáng mong chờ nhất sau khi ra trường, chắc chắn câu trả lời sẽ là ngày họp lớp. Tôi từng tin đó sẽ là dịp để những người bạn gắn bó suốt ba năm phổ thông lại ngồi bên nhau, kể về cuộc sống sau bao năm xa cách và cùng ôn lại những ký ức đẹp nhất của tuổi học trò. Thế nhưng, theo thời gian, suy nghĩ ấy dần thay đổi. Hiện tại, mỗi khi nhận được lời mời họp lớp, tôi lại vô thức tìm đủ mọi lý do để từ chối.
Tôi là một nhân viên văn phòng ngoài 40 tuổi đang sống và làm việc tại Thâm Quyến, Trung Quốc. Vài năm trước, lớp cấp ba của tôi tổ chức buổi gặp mặt sau nhiều năm ra trường. Ban đầu, tôi cũng háo hức như bao người khác. Tôi nghĩ chỉ cần gặp lại nhau, mọi khoảng cách của thời gian sẽ biến mất và chúng tôi sẽ lại là những cô cậu học trò vô tư năm nào. Nhưng chính buổi họp lớp ấy đã khiến tôi hiểu vì sao ngày càng có nhiều người, trong đó có cả tôi, không còn mặn mà với những cuộc gặp mặt tưởng như rất đáng mong chờ này.
Ngày hôm đó, sau vài câu hỏi thăm xã giao, câu chuyện của cả lớp tôi nhanh chóng chuyển sang công việc, thu nhập, nhà cửa, xe cộ và chuyện học hành của con cái. Không ai cố tình khoe khoang, nhưng càng ngồi lâu, tôi càng có cảm giác đây giống một buổi "cập nhật thành tích" hơn là cuộc gặp của những người bạn cũ.
Những câu hỏi như "Lương cậu bây giờ bao nhiêu?", "Đã mua nhà chưa?", "Con học trường nào?" hay "Bao giờ đổi xe?" liên tục xuất hiện. Tôi hiểu đó chỉ là cách nhiều người bắt chuyện, nhưng vô hình trung lại biến cuộc trò chuyện thành những màn so sánh.
Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, cuộc sống của mỗi người chúng tôi đã thay đổi, trải nghiệm cuộc sống của mỗi người vì thế cũng khác nhau. Có người thuận buồm xuôi gió, cũng có người chật vật giải quyết chuyện cơm áo gạo tiền.
Thời gian trôi qua, khoảng cách về địa vị xã hội, giàu nghèo giữa các bạn cùng lớp sẽ ngày càng rộng hơn. Môi trường sống khác, vòng tròn quan hệ cũng khác đi rất nhiều, chủ đề chung cũng ngày càng ít. Buổi họp lớp cũng không còn đơn thuần là bữa cơm ôn chuyện cũ nữa.
Chính những điều đó khiến nhiều người, đặc biệt là những ai cuộc sống chưa được như ý, dần e ngại các buổi họp lớp. Không hẳn vì họ không muốn gặp lại bạn cũ, mà bởi họ sợ cảm giác mình bị đặt lên bàn cân so sánh, hoặc không đủ thoải mái để hòa vào những câu chuyện mà khoảng cách của thời gian đã vô tình tạo ra.
![]() |
| Ảnh minh họa: Internet |
Sau buổi họp lớp ấy, tôi mới nhận ra thời đi học là quãng thời gian hiếm hoi mà khoảng cách giữa con người với nhau gần như được xóa nhòa. Khi đó, tất cả đều cùng ngồi trong một lớp học, cùng ăn những suất cơm giống nhau, cùng đi xe đạp đến trường và cùng lo lắng trước mỗi kỳ thi.
Có thể thành tích học tập khác nhau, nhưng xuất phát điểm của hầu hết mọi người không quá chênh lệch. Thế nhưng sau 20 năm, mỗi người đã đi trên một con đường hoàn toàn khác. Có người trở thành doanh nhân, có người làm công chức, có người vẫn đang chật vật trả góp căn hộ đầu tiên, cũng có người vừa trải qua giai đoạn mất việc vì doanh nghiệp cắt giảm nhân sự. Những khác biệt ấy khiến rất khó để mọi người có thể vô tư ngồi cạnh nhau như ngày còn trẻ.
Điều đáng tiếc hơn là những câu chuyện về trường lớp, thầy cô hay những trò nghịch ngợm năm xưa chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi nhanh chóng bị thay thế bằng chuyện đầu tư, bất động sản, giáo dục con cái hay cơ hội kinh doanh. Bức ảnh tập thể cuối buổi vẫn ghi lại những nụ cười rất tươi, nhưng trên đường trở về, tôi lại có cảm giác hụt hẫng khó diễn tả.
Tôi nhận ra điều mình mong chờ không phải là nghe bạn bè kể họ thành công đến đâu, mà là được sống lại một chút ký ức của tuổi học trò. Đáng tiếc, thời gian đã khiến mọi thứ thay đổi quá nhiều.
Kể từ đó, tôi hầu như không còn tham gia những buổi họp lớp nữa. Không phải vì tôi ghét bạn cũ hay ghen tị với cuộc sống của ai. Ngược lại, tôi vẫn rất trân trọng tình bạn năm xưa. Chỉ có điều, tôi thích những cuộc gặp nhỏ hơn, nơi chỉ có vài người bạn thân cùng ngồi uống trà, ăn một bữa cơm đơn giản rồi hỏi nhau về cuộc sống hiện tại.
Trong những cuộc gặp ấy, chúng tôi không cần chứng minh mình thành công đến đâu, cũng không phải trả lời những câu hỏi khiến bản thân áp lực. Điều quan trọng nhất chỉ là biết rằng sau bao nhiêu năm, chúng tôi vẫn còn nhớ đến nhau.
Bây giờ, mỗi khi nghe ai đó nói họ không muốn đi họp lớp, tôi không còn vội cho rằng họ lạnh nhạt hay sống khép kín. Sau khi tự mình trải qua, tôi hiểu rằng điều khiến nhiều người e ngại không phải là gặp lại bạn cũ, mà là phải đối diện với những khoảng cách mà thời gian đã tạo ra giữa những con người từng rất thân thiết.
Có lẽ, khi mỗi người đều đã có cuộc sống riêng với những niềm vui và áp lực khác nhau, điều quý giá nhất không còn nằm ở việc tụ họp thật đông, mà là vẫn giữ được sự chân thành để một ngày nào đó, khi gặp lại nhau, chúng ta có thể hỏi một câu thật giản dị: "Dạo này cậu có khỏe không?"
(Theo 163.com)















Lời khuyên cho những người thích đi họp lớp: Muốn "vui hết nấc" thì trước tiên hãy học cách đừng đánh mất mình
Từ bao giờ "họp lớp"-cuộc gặp nhớ về thanh xuân lại trở thành "cái gai" khiến nhiều gia đình bất an và phơi bày nhân phẩm của không ít người?
Vụ ngoại tình độc lạ: Từ những bức ảnh họp lớp lộ ra 2 sự phản bội, phản ứng của chồng tiểu tam khiến MXH dậy sóng
Họp lớp hết 116 triệu, cậu bạn cá biệt năm xưa đứng dậy trả tiền, nói một câu khiến tất cả đứng hình rồi lặng lẽ rời nhóm
Cùng chuyên mục
Nghiên cứu 24 năm phát hiện: Kết hợp 2 thói quen có thể làm nguy cơ tử vong ở nam giới tới 90%, phụ nữ tăng hơn 3 lần
Người đàn ông 56 tuổi tử vong 1 ngày sau cơn đau thắt lưng, bác sĩ thở dài: rất nhiều người trẻ chủ quan như vậy
Phụ nữ có nội tiết tố dồi dào ắt lộ ra 5 đặc điểm
Các thủ khoa thi tốt nghiệp THPT 2026 làm câu hỏi "Steve Jobs Việt Nam" trong đề Văn thế nào?
Từ bài thơ, nhạc thiếu nhi đến ‘mật mã’, nói lái: Chủ shop thương mại điện tử nghĩ đủ cách ‘lách luật’ gửi số điện thoại cho khách
Đám cưới Taylor Swift tốn nghìn tỷ, một món đồ 5.000 đồng quen thuộc ở tạp hóa Việt Nam khiến dân mạng phấn khích