Giữa không khí rộn ràng của buổi lễ khai giảng tại Hệ thống Giáo dục Macaron Schools, điều đọng lại sâu lắng nhất trong lòng những người có mặt không phải ánh đèn sân khấu rực rỡ hay những vở nhạc kịch tiếng Anh chỉn chu. Đó là một khoảnh khắc rất khẽ: dáng người cô hiệu trưởng Cao Việt Hương Trà lặng lẽ quỳ gối xuống sàn.
Mỗi khi một em bé bước lên nhận phần thưởng hay chuẩn bị biểu diễn, cô Trà lại hạ mình xuống cho ngang bằng tầm mắt của con, mỉm cười và thủ thỉ đôi câu thân tình. Trong thế giới của người lớn, nơi chiều cao, trải nghiệm và quyền định đoạt vô tình tạo nên khoảng cách thì cái cúi mình ấy bỗng trở thành một cử chỉ chan chứa yêu thương.
Ở đó, không có sự áp đặt từ trên cao, chỉ có hai tâm hồn đang thật sự lắng nghe và kết nối.
Lễ khai giảng của nhà trường mang một cái tên rất đặc biệt: “Homecoming - Trở về”. Khai giảng vốn là điểm bắt đầu cho một chặng đường mới, nhưng với cô Trà, “trở về” trước hết là về với yêu thương, về với gia đình. Và giữa những chông chênh của cuộc đời, người lớn đôi khi cũng cần một chốn nương náu để tìm lại những điều bình dị, trở về với phần thuần khiết, dịu dàng vốn có bên trong mình.
![]() |
![]() |
Những bước trưởng thành chỉ người đi cùng mới thấu
Năm nay, không gian khai giảng của Macaron Schools ngập tràn cảm xúc với những góc trang trí trang nhã và các tiết mục nhạc kịch tiếng Anh được dàn dựng công phu. Đáng yêu nhất là những khoảnh khắc phối hợp giữa ba mẹ và các con, có lúc còn đôi chút vụng về, lộn xộn, nhưng đong đầy sự gắn kết.
Dưới hàng ghế đại biểu, ánh mắt cô Trà dõi theo từng bước chân của học trò. Ánh mắt ấy lúc rạng ngời tự hào, khi lại rưng rưng xúc động. Nhất là khi nhìn một em bé 5 tuổi đứng giữa sân khấu, tự tin kể câu chuyện dài bằng tiếng Anh rồi tỏa sáng trong vai chính của vở kịch. Ít ai biết rằng, trước đây cứ mỗi mùa lễ hội là em lại òa khóc. Chỉ cần một gương mặt thầy cô mới xuất hiện, em phải mất rất nhiều thời gian mới thấy an tâm.
Nếu chỉ lướt qua vài phút trên sân khấu, người ta dễ nghĩ đó là một đứa trẻ dạn dĩ bẩm sinh. Nhưng chỉ những người từng kiên nhẫn nắm tay con qua bao ngày nhút nhát mới thấu hiểu: đằng sau sự tự tin ấy là biết bao lần chờ đợi, bao kiên nhẫn và tình yêu thương bền bỉ của thầy cô. Dưới khán đài, không ít cô giáo cũng len lén lau nước mắt khi nhìn thấy học trò bé bỏng của mình trưởng thành từng ngày.
![]() |
![]() |
Lòng biết ơn bắt đầu từ những điều giản dị
Sự sôi động của buổi lễ bỗng chùng xuống đầy xúc động khi bước vào phần tri ân. Những đôi bàn tay nhỏ xíu nhẹ nhàng cài từng bông hoa lên ngực áo ông bà, cha mẹ. Có em tỉ mẩn lau tay cho bà, có em vụng về so lại nếp áo cho mẹ theo hướng dẫn của cô giáo. Dưới khán đài, những ánh mắt người lớn lặng đi vì xúc động.
Cô Trà tâm niệm rằng, lòng biết ơn hay sự sẻ chia không thể trao truyền trọn vẹn chỉ bằng những bài giảng trên trang giấy. Một em bé mầm non có thể chưa hiểu hết khái niệm “biết ơn”, nhưng khi đôi tay nhỏ tự mình cài bông hoa lên áo và thấy khóe mắt người thân rưng rưng, hạt mầm yêu thương ấy đã thực sự cắm rễ trong tâm hồn non nớt.
Tinh thần ấy thấm sâu vào từng hoạt động của nhà trường. Trong đợt bão lũ lịch sử năm 2025, ngay cả khi điểm trường của mình cũng đang ngập nước, cô Trà cùng các giáo viên vẫn lội bùn, đội mưa gom góp từng thùng nước sạch, chiếc phao cứu sinh để gửi về vùng lũ Thái Nguyên.
Điều đẹp đẽ là những đứa trẻ cũng được đồng hành theo cách vừa vặn với sức mình: em ôm một chai nước, em chuyền một gói hàng, cùng thầy cô chất đồ lên xe cứu trợ. Muốn trẻ biết yêu thương, người lớn phải là những người gieo mầm trước tiên. Trẻ con học cách sống nhân ái không qua những lời giáo điều to tát, mà qua chính những hành động ấm áp mà chúng nhìn thấy mỗi ngày.
Một buổi khai giảng mà trẻ thực sự thuộc về
Khép lại phần lễ, các em không vội vã ra về mà ríu rít tản ra các không gian trải nghiệm: từ góc âm nhạc, hội họa đến ẩm thực, khoa học. Giữa một ngày hội đông đúc trẻ thơ, người ta hiếm khi thấy những giọt nước mắt hờn dỗi hay cảnh tranh giành đồ chơi.
Mỗi đứa trẻ dường như đều tìm thấy một “vương quốc” của riêng mình. Có em say mê pha trộn từng mảng màu, có em tròn xoe mắt thích thú trước những thí nghiệm khoa học diệu kỳ. Chẳng cần ai nhắc nhở, các con đắm chìm vào thế giới khám phá đến mức ba mẹ gọi mãi vẫn chưa nỡ rời bước.
![]() |
![]() |
Trải nghiệm ở đây không phải để lấp đầy lịch học, mà là để trẻ khám phá xem điều gì khiến trái tim mình rung động và mình có thể làm tốt điều gì. Bởi trước khi mong một đứa trẻ trở nên giỏi giang, ngôi trường trước hết phải là nơi cho con cảm giác an toàn, hạnh phúc và được chở che. Cảm giác thân thương ấy hiện rõ qua từng cử chỉ nhỏ: cô hiệu trưởng nhớ tên từng học trò, còn đám trẻ chẳng chút e dè, cứ thấy bóng cô vào lớp là ùa ra ôm chầm lấy chân, ríu rít gọi: “Bác Trà xinh đẹp!”.
Cuộc “trở về” của người từng đi qua “bóng tối tự ti”
Cứ nhắc đến học trò, ba cụm từ “tự tin”, “an toàn” và “được nhìn thấy” lại trở đi trở lại trong từng lời nói của cô Trà như một nỗi đau đáu khôn nguôi. Phải đến khi nghe câu chuyện về những năm tháng ấu thơ của nữ hiệu trưởng, người ta mới hiểu vì sao những điều ấy lại quan trọng với cô đến vậy. Mồ côi cha từ sớm, cô từng trải qua những năm tháng tiểu học bị bắt nạt và chuỗi ngày cấp hai sống trong sự cô lập. Cô bé Trà năm xưa từng khóc rất nhiều, lớn lên trong nỗi tự ti rằng mình không học giỏi, chẳng biết mình giỏi điều gì và cũng không có ai ở bên nói cho cô biết giá trị của bản thân.
Những mảnh ghép trong buổi sáng khai giảng bỗng nối liền lại thành một câu chuyện cuộc đời. Đó là lý do vì sao người hiệu trưởng sẵn sàng quỳ xuống ngang tầm mắt từng em bé. Đó là lý do vì sao ánh mắt cô rưng rưng xúc động khi chứng kiến một đứa trẻ từng nhạy cảm, hay khóc nay có thể dõng dạc đứng giữa sân khấu lớn để nhận vai chính.
Và đó cũng là lý do vì sao cô luôn kiên định tạo nên một ngôi trường nơi trẻ được thử, được sai, được tự do khám phá để tìm thấy điểm mạnh của chính mình. Trẻ con khi lớn lên có thể quên đi rất nhiều điều từng học, nhưng cảm giác cay đắng của việc “mình không đủ tốt” lại có thể dai dẳng bám theo một con người suốt cả cuộc đời.
![]() |
Khép lại ngày khai giảng, hai chữ “Homecoming - Trở về” lắng đọng thành một thông điệp sâu sắc hơn. Giáo dục đâu chỉ là chuẩn bị hành trang để một đứa trẻ sải cánh bay xa, mà trước hết là trao cho con một nơi chốn bình yên để quay về với chính mình: biết mình được yêu thương, biết mình có giá trị và không cần phải cố gắng gồng gánh trở thành một ai khác để được công nhận.
Với người phụ nữ làm giáo dục ấy, hành trình xây dựng ngôi trường này cũng chính là một cuộc trở về trọn vẹn nhất. Trở về với đứa trẻ đầy tổn thương năm nào, để bù đắp cho những thiếu thốn mà bản thân từng tha thiết kiếm tìm nhưng chưa có được.
Hình ảnh người hiệu trưởng từng là đứa trẻ tự ti, nhiều năm sau lại chọn cúi mình xuống thật thấp để nhìn một đứa trẻ thật gần, đã nhắc nhớ một điều giản dị: Giáo dục đôi khi chỉ bắt đầu từ khoảnh khắc một đứa trẻ nhận ra rằng mình đang được nhìn thấy, được tôn trọng và có giá trị trọn vẹn khi là chính mình.


























Việt Nam và Hoa Kỳ thúc đẩy hợp tác về giáo dục, hỗ trợ đưa tiếng Anh thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học
Sắp xếp trường học: giảm bớt 32.625 hiệu trưởng, hiệu phó
Hà Nội giảm 2.366 hiệu trưởng, hiệu phó sau sắp xếp trường học
Đưa tiếng Anh thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học thế nào?
Siết an toàn thực phẩm trong trường học, tăng kiểm tra đột xuất bếp ăn
Hà Nội giảm gần 1.200 đầu mối sau sắp xếp trường học, hướng tới việc bỏ thi tuyển sinh lớp 10
Cùng chuyên mục
Trải nghiệm "gacha" bữa trưa: Trang web mở hòm CS:GO chọn món ăn khiến dân tình phát "sốt"
Cô chủ phòng gym Quỳnh Ami thích thú tạo dáng với khoai tây chiên, vậy thôi cũng khiến fan nam thốt lên hai từ
Nhan sắc "rực rỡ" trước nay, hot girl "không hài lòng" khi bị nhận xét công nghiệp
iPhone 17 và 16 tăng giá đột ngột ngay sau khi iPhone mới ra mắt
Loan Niệm thế này thì ai dám yêu?
Vì sao người xưa kiêng đưa trẻ nhỏ ra ngoài vào ban đêm?