Hôm qua, lúc ăn cơm vợ chồng tôi ngồi nói chuyện về tiền thưởng Tết. Anh than thở vất vả làm cả năm mà công ty thưởng cho được tháng lương cơ bản. Lương đã thấp, giờ thưởng cũng thấp khiến anh không có động lực cống hiến cho công ty nữa.
Anh kể cậu bạn học cùng lớp đại học nghỉ công ty ra ngoài làm kinh doanh, tiền lương cả năm của chồng không bằng 1 tháng kiếm tiền của người bạn. 1 đứa bạn ngày học cấp 2 cùng, học kém hơn chồng, vậy mà bây giờ lương gấp 3 chồng.
Bạn bè ai cũng có nhà lầu xe hơi, còn chồng tôi vẫn phải đi thuê phòng trọ. Anh bảo phải có sự táo bạo, đột phá mới thoát khỏi cảnh nghèo được, lúc nào cũng sợ sệt, không dám bước ra khỏi vỏ ốc thì cả đời chẳng mua được mảnh đất để an cư. Ăn xong Tết chồng nghỉ việc và sẽ đi theo người bạn để học làm giàu.
Nghe chồng nói mà tôi giật mình đánh rơi bát cơm. Tôi ngao ngán nhắc lại chuyện chồng từng kinh doanh thất bại và tốn mất 300 triệu. Ngày đó toàn bộ tiền tiết kiệm của vợ và tiền cưới bị chồng phá nát hết. Anh bảo hồi ấy phương tiện liên lạc với nhau còn hạn chế, bây giờ thời đại công nghệ thông tin nên làm ăn dễ hơn.
![]() |
| Anh bảo hồi ấy phương tiện liên lạc với nhau còn hạn chế. (Ảnh minh họa) |
Công việc chồng đang làm phải nhờ người quen xin và chờ đợi mất nửa năm mới có được. Đến khi vào làm rồi, anh không chịu khó học hỏi và tìm cách thăng tiến trong công việc lại còn muốn "đứng núi này trông núi nọ" là sao?
Chồng bảo không thích công việc hiện tại, chỉ vì miếng cơm mà tạm thời chấp nhận làm, còn lúc nào trong đầu anh cũng hướng đến làm kinh doanh. Tôi nói là bản thân cũng có đam mê đó là thích làm hướng dẫn viên du lịch được đi khắp thế giới nhưng đâu thể thực hiện được.
Bởi ngoại ngữ kém, nói chuyện với mọi người không cuốn hút nên chẳng công ty nào nhận và phải đi làm nhân viên bàn giấy. Cũng như chồng vậy, có đam mê kinh doanh, thích làm giàu nhưng năng lực không có, hiểu biết về thị trường nông cạn thì có cố gắng cả đời cũng chẳng thành công.
Tốt nhất chồng vừa làm việc ở công ty, vừa tham gia kinh doanh 1 mặt hàng nào đó để trau dồi kinh nghiệm, khi nào đạt được thành quả rồi mới tính nghỉ việc ra ngoài làm. Chồng không chịu lắng nghe ý kiến của vợ mà khẳng định bản thân giỏi giang và chưa có đất để phát huy hết sở trường. Lần này anh quyết tâm nghỉ việc và làm giàu lắm. Tôi không biết phải khuyên bảo chồng thế nào nữa mọi người ạ?


















Tâm sự "kín" của cô vợ U40 có chồng "hồi xuân" và bằng chứng khoa học do Giáo sư Mỹ nghiên cứu
Tâm sự chua chát của người phụ nữ "khó khăn lắm mới có con": Phải mất thời gian để thích nghi với phiên bản mới này của cuộc đời
Lời tâm sự chân thật của người mẹ: Tôi đã nuôi dạy con trai mình thành "đồ bỏ đi" nhưng không hề hối hận
Lộ chân dung ông chồng 36 tuổi có 37 người yêu: Có chị lấy chồng nước ngoài vẫn bay về để cùng anh "tâm sự" trong khách sạn
"Vạch mặt" tâm lý của phụ nữ khi yêu người đàn ông đã có gia đình: Có 3 lý do rất đúng
Phỏng vấn nóng Trang Pháp: Lần đầu kể về bố mẹ nổi tiếng, nói gì trước tin gia đình thuộc hàng “trâm anh thế phiệt”
Cùng chuyên mục
Bếp ấm ngày Tết thời 4.0: Khi phụ nữ tỏa sáng cùng công nghệ trong từng món ăn
Câu chuyện ấm áp từ căn bếp của nhà khoa học Nguyễn Thị Thúy Hường
Mẹ và chiếc máy khâu lưu giữ tuổi thanh xuân
Vì sao thế hệ đi trước luôn thúc giục người trẻ sinh con?
Hành trình sinh con từ tinh trùng của người chồng đã mất 10 năm: Quyết định đầy dũng cảm của người phụ nữ 49 tuổi
Việt Nam 30 năm thực hiện Cương lĩnh Bắc Kinh vì bình đẳng giới