Tôi tên là Xuân, năm nay 28 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người đã yên bề gia thất, tôi mới bắt đầu nghĩ nghiêm túc đến chuyện cưới xin. Người tôi yêu là Đức. Anh hiền lành, chững chạc và hơn tôi vài tuổi. Chúng tôi yêu nhau bằng sự thấu hiểu, nhưng có một điều khiến tôi luôn canh cánh trong lòng: gia đình tôi quá nghèo, còn nhà Đức thì ngược lại.
Bố tôi mất sớm. Mẹ một mình tần tảo nuôi mấy chị em ăn học. Căn nhà cấp 4 cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa khu phố đông đúc là tất cả những gì mẹ con tôi có. Mẹ không có lương hưu, không có trợ cấp, chỉ trông chờ vào đồng tiền con cái gửi về. Tôi ra trường, đi làm, mỗi tháng vẫn cố gắng chu cấp cho mẹ và nuôi em ăn học. Cuộc sống chắt chiu đến mức nhiều khi tôi không dám mơ xa.
Khi yêu Đức, tôi đã nói hết mọi chuyện với anh. Không giấu giếm, không tô vẽ. Tôi sợ nhất là sau này, khi đã đi quá xa, sự khác biệt về hoàn cảnh lại trở thành vết xước không thể hàn gắn. Đức nghe xong chỉ nắm tay tôi và nói: "Anh yêu em, chứ không yêu hoàn cảnh của em". Câu nói đó khiến tôi vững lòng, nhưng nỗi tự ti thì vẫn còn nguyên.
Ngày về ra mắt gia đình Đức, tôi lo lắng nhiều hơn háo hức. Nhưng bố mẹ anh tiếp tôi rất tử tế, nhẹ nhàng, không hề dò xét hay tỏ ra hơn thua. Điều đó khiến tôi bớt căng thẳng, nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn sợ một ngày nào đó, khi họ nhìn thấy tận mắt ngôi nhà của tôi, mọi chuyện sẽ khác đi.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Tuần trước, gia đình Đức về thăm nhà tôi. Căn nhà cấp 4 xuống cấp, mái tôn cũ, tường loang lổ khiến tôi ngại ngùng. Tôi nhìn mẹ lúi húi dọn dẹp, nhìn mâm cơm giản dị mà lòng nặng trĩu. Tôi sợ họ thất vọng, sợ họ thương hại, và sợ nhất là sợ làm Đức khó xử.
Nhưng buổi gặp mặt lại diễn ra ấm cúng hơn tôi tưởng. Hai bên gia đình trò chuyện chân tình, không câu nệ. Mẹ tôi ít nói, nhưng ánh mắt luôn ánh lên niềm vui. Tôi nhận ra, sự tử tế không cần phô trương, nó thể hiện trong cách người ta lắng nghe và tôn trọng nhau.
Sau hôm đó, tôi lấy hết can đảm nói chuyện riêng với bác Lan – mẹ Đức, người mà sau này tôi sẽ gọi là mẹ chồng. Tôi hỏi, giọng đầy tự ti: "Bác về thăm nhà con rồi, bác thấy thế nào ạ. Con biết hoàn cảnh gia đình mình ra sao, nếu bác không ưng, con cũng không giận đâu".
Bác Lan nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt bác không hề nghiêm nghị, chỉ có sự trìu mến và ấm áp. Bác nói chậm rãi: "Sao con lại nói vậy. Bác vốn đã rất yêu quý con. Về thăm nhà con rồi, bác lại càng thương con nhiều hơn. Con đã vất vả nhiều rồi. Từ giờ, để gia đình bác và Đức bù đắp cho con".
Tôi không kìm được nước mắt. Tôi ôm lấy bác, khóc nức nở như một đứa trẻ. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy sự nghèo khó của mình không còn là điều đáng xấu hổ, mà là một phần khiến tôi được thấu hiểu và yêu thương hơn.
Đầu năm tới, tôi và Đức sẽ tổ chức đám cưới. Tôi bước vào hôn nhân với một trái tim nhẹ nhõm hơn, bởi tôi biết, mình không chỉ lấy được người đàn ông yêu mình, mà còn có thêm một gia đình biết trân trọng những gì tôi đã đi qua.

















Mới sinh con chưa hết cữ, tôi muốn xin ở lại ăn Tết ngoại năm nay nhưng bỗng nhiên thành "tội đồ" trong mắt mẹ chồng
Lần đầu con dâu nói một câu rất nhẹ nhàng mà khiến tôi tỉnh ra nhiều điều về cách làm mẹ chồng
Nhìn đứa con 7 tuổi, tôi hối hận vô cùng vì quyết định chuyển tới sống gần nhà bố mẹ chồng
Nàng dâu "náo loạn" MXH hôm nay: "Tôi cảm thấy may mắn vì bị bố mẹ chồng từ mặt"
Cùng chuyên mục
Việt Nam có Giám đốc Nhà hát vừa bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ, chạy show Bắc - Nam cả nước biết tên
Gặp lại Hoa khôi lớp cũ sau 20 năm: Người lấy đại gia giờ lo giữ chồng, người lấy kẻ tay trắng giờ được chồng rửa chân mỗi tối
Sau buổi thăm nhà thông gia nghèo, người phụ nữ giàu có nói một câu khiến con dâu khóc nức nở
367 chủ xe máy, ô tô bị phạt nguội trong tuần qua nhanh chóng nộp phạt theo Nghị định 168
Thảm cảnh của 1 mỹ nhân: Phải trả nợ 4.700 tỷ trong 7 ngày thay chồng chủ tịch, nhan sắc tụt dốc không phanh
Xem xong cảnh này, ai còn dám an tâm khi lắp camera trong nhà?