Hôm trước đi dạo dưới sân chung cư, mình có ngồi buôn chuyện với một mẹ bỉm vừa hết thời gian ở cữ. Nghe kể về hành trình đi đẻ, mom ấy bỗng thở dài: "Biết thế này ngày trước em chọn giờ đẻ ban ngày cho rồi, đẻ ban đêm đúng là cực hình".
Nghe xong mình hơi khựng lại, chuyện đón con yêu chào đời mà cũng "chọn" được cơ à? Nhưng ngẫm kỹ lại, những gì mom ấy nói không sai một chút nào.
Dù việc con muốn "đòi ra" lúc nào là tùy duyên, mẹ không quản nổi, nhưng hiểu rõ đẻ ban ngày và đẻ ban đêm khác nhau ra sao sẽ giúp các mẹ bầu chuẩn bị tâm lý tốt hơn. Mình tập một đẻ buổi chiều, tập hai đẻ lúc nửa đêm. Nếm đủ cả hai mùi rồi nên hôm nay mình chia sẻ thật lòng với các mẹ, không hề tâm linh hay mê tín gì đâu, toàn là trải nghiệm xương máu cả đấy!

1. Thể lực và ý chí của mẹ: Hai cuộc chiến hoàn toàn khác nhau
Đầu tiên là chuyện đẻ ban ngày.
Tập một nhà mình có dấu hiệu (bị rỉ ối) lúc 6 giờ sáng, 9 giờ vào viện và đến 12 giờ trưa là lên bàn đẻ. Mọi thứ diễn ra tuy cuống cuồng nhưng nhịp độ rất đều. Bệnh viện làm việc theo đúng giờ hành chính nên quy trình rất nhanh gọn: từ làm thủ tục nhập viện, vào phòng khám, chờ mở tử cung đến lúc vào phòng sinh... khâu nào ra khâu đó.
Quan trọng nhất là người nhà luôn túc trực bên cạnh. Chồng chạy đi lo giấy tờ, viện phí; mẹ đẻ ngồi bên cạnh lau mồ hôi, đút cho miếng bánh, ngụm nước; hộ lý thì cứ một lúc lại vào đo tim thai. Lúc đó dù đau đến rụng rời nhưng lòng mình cực kỳ an tâm. Xung quanh đông đủ người thân, y bác sĩ ai nấy đều tỉnh táo, tràn đầy năng lượng, cảm giác như mình không phải chiến đấu một mình.
Còn đẻ ban đêm thì sao?
Tập hai mình đau bụng từ 6 giờ tối, 7 giờ vào viện nhập viện và vật lộn mãi đến hơn 3 giờ sáng mới rặn được con ra. Cảm giác lúc đó cô đơn và đáng sợ lắm các mẹ ạ. Cả bệnh viện chìm trong tĩnh lặng, hành lang hun hút chỉ vang lên tiếng bước chân.
Kíp trực đêm nhân sự ít, một hộ lý phải chạy sấp ngửa trông mấy phòng đẻ cùng lúc, không thể ngồi cạnh động viên mình mãi được. Mẹ chồng phải ở nhà trông bé lớn không vào viện được, chồng thì buồn ngủ rũ mắt, cứ chốc chốc lại phải chạy đi tìm máy bán cà phê tự động. Còn mình thì một mình mở trừng mắt chịu đựng từng cơn gò.
Đáng sợ nhất là thể lực bị vắt kiệt. Đẻ ban ngày thì đêm trước mẹ đã được ngủ một giấc, sáng ra ăn uống tử tế rồi mới đi viện. Còn đẻ ban đêm, ban ngày cơ thể đã mệt mỏi vì đi lại, dọn dẹp rồi, nửa đêm lại phải dồn sức cho một "trận chiến tử thủ".
Lúc tử cung mở được 7, 8 phân, mình đau đến mức toàn thân run cầm cập, miệng cứ lẩm bẩm: "Bác sĩ ơi em không đẻ được đâu, cứu em với". Chị hộ lý phải gắt lên: "Hít sâu vào, đừng hét nữa, giữ sức lát nữa còn rặn con ra chứ!". Đến lúc mở hết 10 phân, mình vừa buồn ngủ vừa mệt lả, nếu không có các bác sĩ liên tục quát bên tai để đánh thức ý chí, chắc mình buông xuôi luôn rồi.
2. Giờ giấc sinh hoạt của con: "Ngày ngủ đêm cày" là có thật

Bé lớn nhà mình sinh buổi chiều, tối hôm đó hộ lý bế con lại cho mẹ bú, nhóc tỳ mút vài miếng là lăn ra ngủ tì tì. Đêm hôm đó con ngủ ngoan một mạch hơn ba tiếng đồng hồ, làm mình cứ tưởng nuôi con mọn nhàn hạ lắm.
Nhưng đến bé thứ hai sinh lúc rạng sáng thì ôi thôi, đúng là ác mộng! Ban ngày con ngủ say sưa, gọi thế nào cũng không dậy. Nhưng cứ đến đêm là mở hai mắt thao láo, hết nhìn trần nhà lại khóc ngằn ngặt, dỗ dành kiểu gì cũng không chịu ngủ. Lúc đó đang trong tháng ở cữ, thức đêm liên tục khiến mình gần như trầm cảm, suy sụp hoàn toàn.
Sau này đi khám định kỳ, mình có hỏi bác sĩ nhi khoa thì được giải thích thế này: Những bé sinh ban ngày, đêm đầu tiên sau khi chào đời trùng đúng vào giờ đi ngủ tự nhiên của con người, nên đồng hồ sinh học của con dễ thuận theo nhịp điệu đó hơn. Ngược lại, các bé sinh ban đêm, ấn tượng đầu tiên của con về thế giới này là bóng tối và ánh đèn điện nhập nhoạng, đại não sẽ hiểu lầm "ban đêm là giờ hoạt động", thế là con bị lộn giờ giấc (ngày ngủ đêm cày). Bé thứ hai nhà mình phải vật lộn đến tận 3 tháng tuổi mới chỉnh lại được giấc ngủ bình thường đấy.
3. Nhân sự của bệnh viện: Ban ngày bao giờ cũng đông đủ hơn
Điểm này nhiều mẹ bầu không nghĩ tới, nhưng ai đi đẻ rồi mới thấm nó quan trọng thế nào.
Tập một mình đẻ vào buổi sáng ngày thường, phòng sinh tấp nập, nhộn nhịp lắm. Bác sĩ trưởng khoa, bác sĩ nội trú, nữ hộ sinh, bác sĩ gây mê... đông đủ cả. Giữa chừng có một đoạn tim thai của em bé bị tụt sâu, bác sĩ trưởng khoa lập tức có mặt tại chỗ, chỉ đạo đổi tư thế nằm cho mình, cho thở oxy, chưa đầy 5 phút tình hình đã êm xuôi.
Tập hai mình đẻ rạng sáng, cả kíp trực chỉ có đúng một bác sĩ và hai hộ sinh. Trình độ của bác sĩ trực đêm thì không có gì phải bàn rồi, nhưng ngặt nỗi người thì ít mà ca đẻ lại đông. Đêm đó có đến 3 mẹ cùng chuyển dạ một lúc, y bác sĩ phải chạy như con thoi, không thể chăm chút cho riêng mình được.
Lúc mở được 3 phân, mình đau quá không chịu nổi, khóc lóc xin được tiêm mũi giảm đau (gây tê màng cứng). Chị hộ lý bảo: "Đêm nay có một bác sĩ gây mê trực thôi, đang dính ca mổ đẻ cấp cứu ở phòng bên cạnh rồi, em ráng chịu khó đợi nhé". Kết quả là mình ôm bụng cắn răng chịu đựng, đợi cho đến khi tử cung mở hết 10 phân, lên bàn đẻ xong luôn rồi mà vẫn chưa thấy bác sĩ gây mê đâu.
Nói vậy không phải là đẻ đêm không an toàn, bệnh viện bây giờ rất hiện đại. Nhưng rõ ràng, đẻ ban ngày thì các dịch vụ và nhân lực y tế luôn dồi dào, thong thả hơn.
4. Chế độ "hậu cần" từ gia đình: Có ấm bụng mới nhanh hồi sức

Khác biệt cuối cùng này rất thực tế nhưng các mẹ hay chủ quan bỏ qua – đó là sự chăm sóc của người nhà ngay sau khi bước ra khỏi phòng đẻ.
Bé lớn sinh ban ngày, mình vừa từ phòng đẻ về phòng hồi sức là mẹ đẻ đã bê ngay một cặp lồng cháo bồ câu nóng hổi vào tận giường, mẹ chồng thì pha sẵn cốc sữa ấm. Cảm giác vừa mệt rã rời bước qua cửa tử mà được cả nhà vây quanh chăm sóc, hỏi han, có sẵn đồ ăn thức uống ấm bụng, tinh thần người phụ nữ phấn chấn hẳn lên.
Bé thứ hai sinh lúc rạng sáng, tin báo hỷ nhắn vào nhóm chát gia đình thì tận sáng hôm sau mọi người ngủ dậy mới biết. Lúc đó trong viện chỉ có đúng ông chồng túc trực. Ra khỏi phòng đẻ lúc 4 giờ sáng, mình vừa đói vừa lạnh, thèm một ngụm cháo nóng mà căng tin viện chưa mở, gọi đồ ăn trên mạng giờ đó cũng chẳng có ai ship.
May mắn thay, bác gái nuôi đẻ ở giường bên cạnh thấy mình tội nghiệp quá nên đã nhường cho một bát súp gà nóng. Bát súp đêm hôm đó ngon đến mức mình ghi nhớ ơn nghĩa ấy suốt đời!
Kết
Nói dông dài như vậy, cuối cùng vẫn là câu nói quen thuộc: Con cái là lộc trời cho, con muốn ra lúc nào thì mình đón lúc đó. Dù là ban ngày hay ban đêm, "mẹ tròn con vuông" đã là cái phúc lớn nhất rồi.
Thế nhưng, biết trước những khác biệt này để các mẹ bầu chuẩn bị trước tinh thần và đồ đạc. Ví dụ nếu có dấu hiệu chuyển dạ vào chiều tối, giỏ đồ đi sinh phải kiểm tra lại lần cuối và đặt ngay cạnh cửa ra vào, điện thoại hai vợ chồng luôn sạc đầy pin, ví tiền chuẩn bị sẵn và phân công nhiệm vụ trước cho người nhà nhé.
Nguồn: Sohu


















Mỗi lần giới túc cầu dậy sóng vì trọng tài, người ta lại nhắc tên một người đàn ông công tâm đã trở thành huyền thoại sân cỏ
Mặt Trời đang sáng lên từng ngày, các nhà khoa học tiết lộ Trái Đất còn duy trì sự sống được bao lâu
Hậu Hoàng khoe tậu nhà mới, decor đẹp như manga Nhật, nhan sắc tuổi 31 trẻ khủng khiếp!
Trẻ biết nói sớm hay biết nói muộn thông minh hơn? Câu trả lời có thể khiến nhiều cha mẹ bất ngờ
Drama sốc trong đám cưới nữ ca sĩ hạng A: Rủ hội bạn thân tẩy chay triệt để chị em tốt chỉ vì 1 cuộc điện thoại
Hành động này của phụ huynh sau khi con thi tốt nghiệp có thể gây NGUY HIỂM: Chuyên gia Việt lên tiếng cảnh báo!
Cùng chuyên mục
Gia đình Thân vương William dõi theo và cổ vũ Vương phi Kate trong thử thách chinh phục "Ba đỉnh núi quốc gia"
Jun Phạm đi hát 16 năm bị chê "không có tư duy âm nhạc", trở lại show Chông Gai hứng chỉ trích
Tống Vũ Kỳ tỏa sáng tại Bangkok, nhưng chiếc vòng cổ hơn 12 triệu đồng mới là "linh hồn" của cả tạo hình
Mỹ nam Việt duy nhất đứng im thôi cũng thấy sexy: Người đẹp làm gì cũng đẹp, mã gen cần được bảo tồn gấp
Sao nhí đẹp nhất Vbiz bị khán giả quay lưng chỉ vì 1 quyết định, cứ xuất hiện là netizen cầu xin “quay đầu đi”
Người phụ nữ 39 tuổi chọn "nghỉ hưu trước, kết hôn sau": Thay vì vội lấy chồng, cô dành tiền để mua "phương thức sống"