Tôi tên Trường, 34 tuổi. Tôi kết hôn với Thu được hơn hai năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ nghĩ tôi may mắn. Vợ xinh, công việc ổn định, gia đình bên vợ khá giả và thương con. Ngay sau khi cưới, bố mẹ Thu mua cho chúng tôi một căn hộ chung cư gần 90m2 ở Hà Nội, giá 8 tỷ đồng để ra ở riêng.
Ngày nhận chìa khóa nhà, tôi xúc động thật lòng. Tôi xuất thân tỉnh lẻ, bố mẹ làm công nhân nghỉ hưu, cả đời tích cóp cũng chưa từng nghĩ sẽ mua nổi căn hộ ở thành phố. Vì vậy, khi được bố mẹ vợ hỗ trợ, tôi luôn biết ơn. Tôi từng tự nhủ phải sống tử tế hơn, chăm chỉ hơn để không phụ lòng ông bà.
Tôi làm quản lý kỹ thuật cho một công ty nội thất, thu nhập khoảng hơn 40 triệu mỗi tháng. Không phải quá giỏi giang nhưng tôi cũng đủ khả năng chăm lo cho gia đình.
Thế nhưng, điều khiến tôi mệt mỏi không phải chuyện tiền bạc. Mà là cảm giác bị chính vợ mình coi thường.
Ban đầu chỉ là vài câu nói lúc nóng giận. Mỗi lần vợ chồng tranh cãi chuyện gì đó, Thu lại buột miệng: “Anh đang ở nhà của bố mẹ em đấy.” Hoặc: “Không có bố mẹ em thì chắc cả đời anh cũng chẳng mua nổi nhà ở Hà Nội.”
Lần đầu nghe, tôi im lặng. Tôi nghĩ ai lúc tức giận cũng có thể nói quá lời. Nhưng rồi những câu như thế lặp đi lặp lại quá nhiều lần, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Có hôm tôi đi làm về muộn vì tiếp khách với công ty. Thu khó chịu vì tôi không báo trước. Hai vợ chồng lời qua tiếng lại vài câu, cô ấy lại nói: “Anh đừng nghĩ mình giỏi. Căn nhà anh đang ở là của bố mẹ em mua.” Nghe xong, tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Cảm giác lúc ấy không phải tức giận, mà là chua chát. Một người đàn ông dù kiếm được ít hay nhiều, điều họ cần nhất vẫn là sự tôn trọng từ vợ mình. Nhưng trong mắt Thu, có lẽ tôi chỉ là kẻ may mắn lấy được cô con gái nhà khá giả.
Tôi từng cố nhịn rất nhiều. Tôi nghĩ vợ còn trẻ, tính nóng, rồi sau này sẽ hiểu. Nhưng càng nhịn, tôi càng thấy bản thân trở nên nhỏ bé trong chính căn nhà mình đang sống.
Có những hôm nằm cạnh vợ, tôi thấy khoảng cách giữa hai người xa khủng khiếp. Không phải vì hết yêu, mà vì lòng tự trọng trong tôi cứ bị bào mòn từng chút một.
Tuần trước, sau một trận cãi nhau lớn, Thu lại nói câu quen thuộc: “Nếu không có bố mẹ em thì giờ anh vẫn đang đi thuê trọ.”
Lần này tôi không im lặng nữa. Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm rồi sang nhà bố mẹ vợ. Tôi ngồi nói chuyện rất lâu với ông bà. Trước khi cưới, bố mẹ Thu đối xử với tôi rất tốt. Đến bây giờ vẫn vậy. Chính vì thế, nói ra những điều trong lòng khiến tôi cực kỳ khó xử.
Tôi nói với bố mẹ vợ rằng tôi muốn trả lại căn hộ. Trước mắt, tôi sẽ chuyển ra ngoài thuê nhà ở riêng. Mẹ vợ tôi bất ngờ hỏi: “Các con có chuyện gì à?”
Tôi ngồi im vài giây rồi nói thật: “Con biết ơn bố mẹ rất nhiều vì đã cho vợ chồng con căn nhà này. Nhưng từ ngày ở đây, mỗi lần vợ chồng cãi nhau, Thu đều nói con đang ở nhờ nhà bố mẹ cô ấy. Con cảm thấy mình không được tôn trọng.”
Nói đến đó, cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi bảo với ông bà rằng tôi không phải người giàu có, nhưng cũng chưa bao giờ lười biếng hay vô trách nhiệm. Tôi vẫn đi làm đều, vẫn cố gắng kiếm tiền, vẫn muốn lo cho gia đình bằng khả năng của mình.
“Tự thuê nhà rồi từ từ mua nhà còn dễ chịu hơn sống trong cảm giác bị coi thường mỗi ngày", đó là câu cuối cùng tôi nói hôm ấy.
Bố mẹ vợ im lặng rất lâu. Mẹ Thu đỏ mắt, còn bố vợ chỉ thở dài. Ông nói ông chưa từng nghĩ món quà của mình lại khiến cuộc hôn nhân của con gái trở nên nặng nề như vậy. Bố mẹ vợ cũng nói với tôi rằng, ông bà thấy xấu hổ khi con gái cư xử như vậy.
Tối hôm đó, Thu gọi cho tôi rất nhiều nhưng tôi không nghe máy. Tôi chạy xe lang thang ngoài đường đến gần nửa đêm mới về.
Đàn ông nhiều khi không sợ khổ, cũng không ngại bắt đầu từ con số 0. Điều khiến người ta mệt nhất là cảm giác nỗ lực của mình bị xem nhẹ.
Tôi vẫn yêu vợ. Tôi cũng chưa từng trách bố mẹ vợ. Nhưng tôi nghĩ một cuộc hôn nhân muốn đi lâu dài thì phải có sự tôn trọng. Nếu một người luôn bị nhắc rằng mình “thấp hơn”, “kém hơn”, thì sớm muộn gì tình cảm cũng sẽ trở thành áp lực.
Có thể sau chuyện này, vợ chồng tôi sẽ phải nhìn lại mọi thứ từ đầu. Nhưng ít nhất, lần đầu tiên sau rất lâu, tôi dám đứng lên để giữ lấy lòng tự trọng của chính mình.
Tâm sự của độc giả!




















Con rể cũ muốn tái hôn, bố mẹ vợ ủng hộ nhưng vừa nghe tên người đó thì chết sững
Mẹ vợ vừa dọn mâm cơm, con rể nói một câu khiến bố vợ cúi gằm mặt, vợ bối rối tìm cách giải thích
Nghe con rể báo "Con sợ vợ con quá" mà tôi bủn rủn, đến chính tôi cũng thấy con gái mình khó lường
Bố vợ 64 tuổi quyết định tái hôn, người ông dẫn về ra mắt khiến con rể bối rối
40 tuổi thất nghiệp phải đi làm bảo vệ, con rể gặp bố vợ trong tình cảnh tréo ngoe và cái kết bất ngờ
Chê con rể hơn 40 tuổi chưa có nhà riêng, 3 tháng sau bố vợ ngỡ ngàng chứng kiến một việc
Cùng chuyên mục
Đội Trang Pháp xếp hạng 1 tại Công diễn 3 show Trung, vẫn không được đi tiếp vào vòng trong vì luật chơi nghiệt ngã
Hai "ông lớn" dược phẩm bị điểm tên, buộc tiêu hủy thuốc khẩn cấp
"Sinh tố cho da phát sáng" đang gây sốt trên Threads: Chỉ là việt quất, sữa đậu nành và 1 thành phần nữa mà dưỡng da căng bóng không ngờ
Người có IQ, EQ cao thường "giỏi" 3 việc này, nếu bạn có đủ thì xin chúc mừng
8 thực phẩm mùa hè "quét rác" cho thận: Cực quen, cực rẻ!
10 gia tộc giàu có nhất hành tinh: Rothschild bí ẩn sở hữu tài sản "khổng lồ"