Trong tâm thức của xã hội, người đàn ông luôn được đóng khung bằng hai chữ "vững chãi". Họ là bóng cây lớn, là bức tường thành ngăn gió giông, gánh vác trên vai gia đình nhỏ của mình với trách nhiệm cực kỳ lớn. Sức mạnh của người đàn ông được đo bằng sự nhẫn nại trước áp lực cơm áo gạo tiền, bằng những vết chai sần trên đôi tay và cả những giọt nước mắt luôn được nuốt ngược vào trong. Người ta ngầm hiểu với nhau rằng, đàn ông không được khóc, hoặc giả có khóc, thì cũng là chẳng mấy khi.
Thế nhưng có lẽ thế giới của người cha trong đoạn clip trĩu nặng này đã hoàn toàn sụp đổ. Những hình ảnh trích xuất từ camera hành trình của một chuyến xe công nghệ được chia sẻ bởi tài khoản @huahaphong đã chạm đến tầng sâu nhất của sự đau đớn, xót xa trong lòng người cha ấy.
Đó là 1 người thường nhật như bao ngày khác, trên một chuyến xe tỉnh, một người tài xế đang chăm chú nhìn đường. Thế nhưng, bầu không khí bên trong cabin lại nặng trĩu một màu tang tóc. Người đàn ông ngồi ở ghế phụ là một người cha - một người cha vừa nhận được hung tin từ quê nhà. Đứa con nhỏ mới hơn 3 tuổi của anh không may qua đời do đuối nước ở gần ao khi đang chơi đùa.
Không có một sự chuẩn bị nào cho nỗi đau. Không có một điềm báo nào cho ngày định mệnh. Bi kịch ập đến như một gáo nước lạnh buốt xé toạc sự bình yên vốn có. Trên chuyến xe chạy vội vã về tỉnh, người đàn ông ấy không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh hay lòng tự tôn của một người trụ cột gia đình. Anh khóc. Tiếng khóc lúc không thành lời, lúc trở thành những tiếng nấc nghẹn ngào từ sâu trong lồng ngực, lúc bật ra thành tiếng xé lòng của một người đang chịu đựng sự tra tấn tột cùng về mặt tâm can.
Đôi bàn tay anh run rẩy, lúc bấu chặt vào vạt áo, lúc che lấy gương mặt đang biến dạng vì đau đớn, lúc lại cầm chiếc điện thoại như cố bấu víu lấy một chút hy vọng mong manh cuối cùng. Khi kết nối được điện thoại với người thân, câu nói duy nhất anh thốt lên được trong tiếng khóc nghẹn: "Con đây... con đang về đây..."

Tiếng "con đang về đây" nghe sao mà xót xa, bóp nghẹt tim gan đến thế. Đó là cuộc điện thoại từ gia đình ở quê nhà, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó giống như tiếng lòng vô vọng của một người cha đang cố níu lại đứa con bé bỏng quay trở về. Anh đang đi trên một chuyến xe, tốc độ có thể chẳng hề chậm, nhưng có lẽ đối với anh, khoảng cách về nhà lúc này dài như vô tận. Linh hồn anh, trái tim anh đã chết lặng và sụp đổ ngay từ khoảnh khắc nghe tin dữ.
Có chứng kiến cảnh tượng ấy mới thấu hiểu sâu sắc câu nói: "Đàn ông chỉ khóc khi nỗi đau đã vượt ngưỡng chịu đựng của một con người".
Một người đàn ông có thể chịu đựng được sự vùi dập của xã hội, có thể đổ mồ hôi, sôi nước mắt trên đường đời để đổi lấy cuộc sống ấm no cho gia đình. Họ có thể đứng vững trước thất bại, trước sự quay lưng của thế giới, bởi họ biết phía sau mình còn có một tổ ấm, có nụ cười của những đứa con để làm động lực. Đứa con chính là "thế giới", là báu vật, là lý do để họ gồng gánh mọi giông bão ngoài kia.
Thế nhưng, khi báu vật ấy không còn, khi "thế giới" ấy tan vỡ, mọi sự mạnh mẽ bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Sự ra đi của khúc ruột, máu thịt, phần tương lai tươi đẹp nhất của mình - người cha hoàn toàn bất lực. Anh không thể dùng sức mạnh cơ bắp, không thể dùng tiền bạc hay sự kiên cường để đổi lấy hơi thở của con. Nỗi đau ấy quá lớn, nó gặm nhấm và rút cạn kiệt mọi sinh lực, biến một người đàn ông vững chãi trở nên yếu ớt, cô độc và đáng thương hơn bao giờ hết.
Đứa trẻ mới hơn 3 tuổi - cái tuổi đáng lẽ đang chập chững chạy nhảy, líu lo tập nói, đang là niềm vui, là tiếng cười ngọt ngào của cả nhà. Vậy mà chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà âm dương vĩnh viễn cách biệt. Cuộc sống này đôi khi tàn nhẫn đến mức không cho người ta một cơ hội để sửa sai, để hối hận.
Đoạn clip khép lại nhưng khoảng lặng nó để lại trong lòng người thì mênh mông vô tận. Nó không chỉ là sự đồng cảm, sẻ chia với nỗi đau của một người xa lạ, mà còn là một lời cảnh tỉnh cay đắng cho tất cả những ai đang làm cha, làm mẹ. Tai nạn thương tích, đặc biệt là đuối nước ở trẻ em, vẫn luôn là nỗi ám ảnh rình rập ở các vùng quê. Một phút lơ là của người lớn có thể phải đánh đổi bằng cả một đời dằn vặt, bằng sự mất mát không bao giờ có thể bù đắp.
Xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến người cha và gia đình trong khúc quanh tối tăm này của số phận. Mong anh có đủ sức mạnh, không phải để mạnh mẽ như một người hùng, mà là để ôm lấy nỗi đau, để sống tiếp và làm chỗ dựa cho những người còn lại. Bởi vì chúng ta đều biết, hành trình phía trước của một người cha mất con sẽ là những chuỗi ngày dài ngập tràn nỗi nhớ, sự trống trải và những vết thương rỉ máu vĩnh viễn không bao giờ lành.



















Có khoảnh khắc nào khi nuôi con khiến mẹ sụp đổ không?
Giám đốc thiết kế mua căn hộ tầng 20 giá 27 tỷ: Đẹp đến mức “không muốn ra khỏi nhà”
Vị khách thứ 10 triệu tại Fansipan nhận phần quà trị giá hơn 20 triệu đồng
Sơn Tùng M-TP vừa lăng xê du lịch Tràng An, em trai MONO lập tức mang Ngọ Môn Huế vào MV hoành tráng
Nam đầu bếp 32 tuổi phù thận cấp tính vì 1 thói quen uống nước không ít người vẫn làm mỗi ngày
Từ bản làng đến UNESCO: Hành trình 30 năm đưa di sản Việt vào cuộc đối thoại với thế giới của NTK Minh Hạnh
Cùng chuyên mục
Lý do các quán phở Việt ở Tokyo lúc nào cũng kín khách
Nhà thiết kế Đặng Trọng Minh Châu hết lời khen ngợi Khánh Vân
Thông điệp vũ trụ gửi tới 12 con giáp trong tuần mới (22/6-28/6)
Lời khuyên cho 3 chòm sao có vận may thăng hoa nhất ngày 22/6
Lời khuyên cho 3 con giáp may mắn nhất ngày 22/6
Toàn bộ người dân có giao dịch chuyển khoản với nội dung sau, cần lập tức báo công an