Tôi vốn không ưa thông gia ở quê. Nói đúng hơn, tôi chưa bao giờ thấy mình và ông bà bên nhà con dâu có thể nói chuyện hợp nhau. Hai nhà khác cách sống, khác suy nghĩ, ngay cả cách nuôi con cũng chẳng giống nhau. Từ ngày con trai nhất quyết cưới cô ấy, trong lòng tôi đã không mấy vui vẻ, yêu con bé vào là nó lạnh nhạt và hay cãi tôi hẳn.
Con dâu tôi không đến mức nào, nhưng tôi chưa bao giờ thật sự quý nó. Mấy lần nó đề nghị bố mẹ lên nhà chơi, tôi đều tìm lý do từ chối. Tôi nghĩ đơn giản, hai bên chẳng chung tiếng nói, gặp nhau nhiều chỉ thêm khó xử và khó chịu.
Vì thế, gần như tôi không có ý định qua lại thân thiết với nhà thông gia.
Ấy vậy mà sáng mùng 1 hôm nay, con trai vừa về đến nhà đã gọi tôi ra. Nó mở cốp ô tô, tôi nhìn mà choáng váng. Năm thùng quà xếp kín cả cốp xe, thùng nào cũng được đóng gói cẩn thận.
Tôi còn tưởng thông gia có chuyện gì. Mở thùng đầu tiên, tôi thấy bánh dầy. Thùng thứ hai cũng bánh dầy. Ba thùng còn lại vẫn là bánh dầy Quán Gánh.
Tôi quay sang hỏi con trai, sao nhà thông gia lại gửi nhiều bánh thế.
Nó chỉ cười, bảo cứ mở hết đi. Đến thùng cuối cùng, tôi thấy một mẩu giấy nhỏ đặt trên cùng. Chỉ vài dòng chữ viết tay, nhưng đọc xong tôi ngồi im rất lâu.
Thông gia viết rằng nghe con gái kể tôi có ý định lên chùa dâng lễ vào tháng Vu Lan, lại nghe con trai tôi nói bố tôi thích ăn bánh dầy nên ông bà gửi một ít bánh nhà làm, vừa để biếu ông bà, vừa để tôi mang lên chùa dâng lễ. Nếu ăn không hết thì cứ chia cho con cháu, coi như chút quà quê.
Tôi đọc đi đọc lại mẩu giấy.
![]() |
Con trai thấy tôi im lặng thì mới kể thêm. Hóa ra lần trước hai vợ chồng về quê, trong lúc ăn cơm, nó buột miệng kể chuyện tôi định lên chùa làm lễ tháng Vu Lan, còn nhắc bố thích bánh dầy. Chẳng ai nghĩ ông bà lại nhớ.
Tôi hỏi năm thùng này mua hết bao nhiêu tiền để tôi đáp lễ, tôi chẳng muốn mắc nợ ai. Con trai cười bảo: “Mẹ, bánh này nhà ngoại con tự làm đấy. Bà khéo tay lắm".
Tôi nghe xong càng không biết nói gì. Tôi vốn nghĩ nhà thông gia ở quê, điều kiện chẳng bằng nhà mình nên chắc cũng chẳng có gì để nói chuyện. Tôi cũng từng nghĩ con dâu mình lấy chồng rồi thì nên biết điều, đừng để bố mẹ đẻ can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của hai vợ chồng.
Nhưng hóa ra, người tôi luôn giữ khoảng cách lại nhớ một sở thích rất nhỏ của chồng tôi. Người tôi nghĩ chẳng có gì chung tiếng nói lại âm thầm chuẩn bị quà từ nhiều ngày trước chỉ vì nghe con gái kể một câu.
Tôi nhìn năm thùng bánh rồi thấy trong lòng có chút xấu hổ. Con dâu từng nhiều lần muốn đưa bố mẹ lên thăm nhà, tôi đều gạt đi. Tôi sợ phải tiếp xúc với những người mình cho rằng không hợp. Trong khi họ chưa từng làm điều gì khiến tôi phải đề phòng.
Nó không có lời trách móc, càng không nhắc đến chuyện tôi từng lạnh nhạt với họ. Chính vì không có một lời trách nào nên tôi càng thấy mình có lỗi.
Có lẽ làm thông gia, chẳng cần phải giống nhau mới sống hòa thuận được. Chỉ cần người này chịu bước về phía người kia một chút, nhiều khoảng cách vốn tưởng rất lớn cũng có thể tự nhiên mà ngắn lại.
Và lần đầu tiên, tôi nghĩ nếu lần tới con dâu nói muốn đưa bố mẹ lên chơi, có lẽ tôi sẽ không tìm lý do để từ chối nữa.



















Khung cơ cấu hệ thống giáo dục quốc dân gồm 9 cấp độ, có hiệu lực từ năm 2027
Thông gia lần đầu lên chơi, tôi chỉ nấu bữa cơm 4 món nhưng sau hôm đó con dâu thay đổi hẳn
Vài giây của mẹ chồng "phú bà nông sản" bỗng rần rần cõi mạng: Thì ra truyền thống gia đình là đây!
Con gái không về giỗ mẹ chồng, biết lý do thực sự, bố đẻ lập tức gọi điện xin lỗi ông thông gia
Cùng chuyên mục
Một từ tiếng Việt trông như sai chính tả nhưng lại có thật trong từ điển
Tăng Thanh Hà và kệ sách lưu giữ từng phiên bản của một người phụ nữ: Càng trưởng thành, càng hiểu vì sao có những cuốn sách không nỡ bỏ
Taobao tổ chức 'cuộc thi bơi' ở Hàng Châu, nơi người thắng cuộc không cần bơi giỏi, thậm chí còn chẳng biết bơi
Vì sao ngày càng nhiều gia đình không còn lát gạch hoa văn? 2 thiết kế lên ngôi vì đẹp và thiết thực
3 loài rắn bò vào nhà báo hiệu phong thủy tốt
Việt Nam có 1 gương mặt giống cả tá sao hạng A: Y hệt Trấn Thành, hao hao Lệ Quyên, càng nhìn càng lú