Theo câu chuyện được Sanlian Lifeweek đăng tải, A Hạo quê ở vùng Đông Bắc Trung Quốc. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh tới Bắc Kinh làm việc và gắn bó với cùng một doanh nghiệp suốt một thập kỷ, từ một nhân viên mới cho tới vị trí kỹ sư nghiên cứu và phát triển cấp cao. Tên doanh nghiệp không được bài báo công bố.
Những năm đầu mới tới thủ đô, áp lực công việc từng khiến A Hạo nhiều lần nghĩ tới chuyện trở về quê. Anh tự đặt cho mình mục tiêu kiếm được 200.000 NDT rồi về mở một cửa hàng ăn sáng. Thế nhưng khi thực sự tích lũy được khoản tiền đó, cuộc sống ở Bắc Kinh đã trở nên quen thuộc và anh tiếp tục ở lại.
Ảnh minh họa
Mọi thứ dần thay đổi từ khoảng nửa cuối năm 2019. Theo lời A Hạo, sau đại dịch, xu hướng cắt giảm chi phí và nâng cao hiệu quả ngày càng rõ trong ngành Internet. Năm 2020, anh chuyển vị trí nội bộ và phải gần như bắt đầu lại. Có thời điểm anh thường xuyên rời công ty sau 22h, điện thoại luôn đặt cạnh đầu khi ngủ để sẵn sàng xử lý cảnh báo hệ thống. Cuối tuần, đi du lịch hay tham gia hoạt động tập thể, chiếc laptop vẫn phải đi cùng.
Đầu năm 2024, A Hạo nằm trong diện cắt giảm nhân sự. Theo lời anh với Sanlian Lifeweek, đợt điều chỉnh liên quan tới khoảng 20% nhân sự tại doanh nghiệp và anh nhận khoản bồi thường theo phương án N+1.
Hai tuần sau cuộc gặp với HR, anh chính thức rời nơi đã gắn bó suốt một thập kỷ.
Trong bữa ăn chia tay với vài đồng nghiệp, hóa đơn hơn 600 NDT khiến A Hạo lần đầu nghĩ đến một câu hỏi mà trước đây có lẽ anh ít phải bận tâm: sau khi rời công ty, liệu mình còn có thể dễ dàng kiếm lại số tiền đó hay không?
Rời Bắc Kinh, thử tìm việc rồi chuyển sang đứng lớp
Thực tế, kế hoạch rời Bắc Kinh đã được A Hạo và vợ cân nhắc từ trước khi anh mất việc.
Cả hai đều làm trong ngành Internet nhưng không có hộ khẩu Bắc Kinh. Khi chuẩn bị có con, vấn đề nhà ở, trường học và tương lai lâu dài ngày càng được đặt lên bàn cân. Khoảng hai năm trước khi rời thủ đô, họ đã mua một căn nhà tại Hồ Nam, nơi này không quá xa quê vợ anh ở Nhạc Dương.
Ngày 19/1/2024, A Hạo chất đồ lên xe và rời Bắc Kinh. Anh sau đó thử phỏng vấn tại một số công ty Internet khác nhưng không tìm được lựa chọn phù hợp.

Ảnh minh họa
Theo quan sát của A Hạo, cơ hội công nghệ tại đây ít hơn Bắc Kinh, trong khi mức lương cho nhiều vị trí chỉ tương đương khoảng 70-80% tại thủ đô. Công nghệ Golang mà anh sử dụng ở công ty cũ cũng không phổ biến tại nhiều doanh nghiệp địa phương.
Lúc này, một hướng đi khác bắt đầu rõ ràng hơn: làm giáo viên.
Đây không hoàn toàn là quyết định bột phát. Từ tháng 10/2023, trước khi bị cắt giảm, A Hạo đã gửi hồ sơ tới một số trường. Thời đại học anh từng tham gia giảng dạy trong các hoạt động học tập, còn khi làm kỹ sư cũng thường xuyên chia sẻ kiến thức kỹ thuật với đồng nghiệp.
Sau khi trở về quê, A Hạo nhận được lời mời phỏng vấn từ một trường cao đẳng nghề tư thục. Chỉ một ngày sau cuộc phỏng vấn, nhà trường thông báo anh chuẩn bị hồ sơ nhận việc. Công việc mới của cựu kỹ sư cấp cao là giảng dạy công nghệ thông tin cho sinh viên.

Ảnh minh họa
Lương còn 2.200 NDT/tháng nhưng chất lượng sống lại "tăng lên"
Sự thay đổi rõ rệt nhất sau cú chuyển nghề nằm ở thu nhập.
Trong thời gian thử việc, A Hạo nhận 80% lương chính thức, với số tiền thực nhận khoảng 2.200 NDT/tháng. Theo chính anh, con số này chỉ tương đương khoảng 1/10 thu nhập trước đây. Khi hết thử việc và số tiết giảng dạy tăng lên, anh ước tính mỗi tháng có thể kiếm khoảng 4.000-6.000 NDT.
Thu nhập giảm khiến thói quen tiêu dùng của A Hạo thay đổi đáng kể. Trước kia, có lúc anh có thể bỏ ngay 3.000-4.000 NDT mua một chiếc PlayStation chỉ vì muốn chơi game. Hiện tại, ngay cả những món đồ giá vài chục NDT cũng có thể khiến anh cân nhắc liệu mình có thực sự cần hay không.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là A Hạo lại cho rằng chất lượng cuộc sống tổng thể của mình đã tốt hơn.
Cuộc sống ở vùng ngoại ô khiến nam kỹ sư cùng người thân của mình cảm thấy thoải mái hơn (Ảnh minh họa)
Khi còn ở Bắc Kinh, gia đình anh thuê một căn nhà cũ với giá khoảng 8.000 NDT/tháng. Chuyển tới vùng ngoại ô, họ được sống trong căn nhà của chính mình, được sửa sang theo sở thích. Công việc tại trường vẫn phải chấm công, coi thi cuối tuần, dự họp hay tham gia một số hoạt động tuyển sinh, nhưng theo A Hạo, áp lực này vẫn dễ chịu hơn những năm thường xuyên phải xử lý công việc tới đêm muộn ở công ty Internet.
A Hạo ký hợp đồng ba năm với trường và không thuộc biên chế. Anh vẫn dành thời gian học machine learning, viết blog và tự phát triển một website nhỏ. Vì vậy, dù rời công ty công nghệ lớn, người đàn ông này chưa hoàn toàn chia tay với nghề lập trình.
Nhìn lại chặng đường đã qua, A Hạo thừa nhận mình từng thực sự tin vào quan niệm "công nghệ có thể thay đổi thế giới". Dù hiện không còn niềm tin như trước vào môi trường của ngành Internet, anh vẫn nhớ những mặt tích cực của nghề và hy vọng sau này có thể tiếp tục tự làm những phần mềm mà mình yêu thích.
Theo Sanlian Lifeweek

















Kỹ sư Phạm Thị Bích Thủy tự thiết kế bộ kẹp 15 tấn cho tàu điện gió
Mạng lưới nữ kỹ sư và nhà khoa học châu Á - Thái Bình Dương thông tin về Hội nghị thường niên 2026
Kỹ sư Thái Bảo Trâm cải tiến giàn bảo dưỡng động cơ B777 dùng cho B787
Cùng chuyên mục
Phát hiện 1 sư cấp cao làm 10 năm ở Big Tech bị sa thải, rời thủ đô về làm giáo viên với mức lương chỉ bằng 1/10
Lời khuyên cho những gia đình luôn đóng kín máy giặt
Mẹ tôi mất để lại một chiếc hộp khóa kín, cả ba anh em mở ra rồi không ai dám tranh tài sản nữa
Cư dân mạng tiếp tục bùng nổ tranh cãi sau lời xin lỗi của Trường Giang
Quế Vân sau 10 năm chờ lời xin lỗi: "Em tha thứ cho anh"
Diệp Lâm Anh đáp trả Vũ Thúy Quỳnh: "1 câu tử tế sau khi lạm quyền cũng chưa thấy, bé có đòi cũng phải nhắn với mẹ đẻ 1 tiếng"