Nhưng tại sao thời điểm đó em lại muốn rời Sài Gòn, để về Nha Trang? Chuyện gì đã xảy ra? Anh cũng đang nghĩ hay là anh sẽ đi khỏi thành phố này, không hẳn là về quê như mày, nhưng anh muốn một cuộc sống khác, anh muốn đó là ở đây, Nha Trang.
Vì sao lại muốn rời đi?
Có lẽ, đó là khi em đủ can đảm để nhìn thẳng vào chính cuộc sống của mình.
5-6 năm trước ở Sài Gòn, em đã tự làm một cuộc review cá nhân, ở tất cả những khía cạnh: Tài sản có gì không? Đang đi làm và thuê trọ bao nhiêu 1 tháng? Đích đến cuối cùng cho những cuối tuần lang thang một mình từ TTTM này đến quán cafe khác là gì? Tích luỹ được bao nhiêu sau gần 10 năm đi làm rồi? Công việc có thăng tiến được nữa không? Chi phí sinh hoạt ra sao? Tuổi tác và sức khỏe đang như thế nào? Gia đình cần gì ở mình và mình có thể cho gia đình được những gì?
Câu trả lời: Chẳng có gì. Chẳng có nhà, chẳng có tiền tích luỹ, cơ hội thăng tiến chẳng có và trước mắt là một cuộc sống chẳng có gì thuộc về mình, dành cho mình hoặc ít ra là nếu một ngày thức dậy không còn kiếm ra tiền, thì đồng nghĩa với việc cũng chẳng có gì là miễn phí dành cho mình cả, một cọng rau cũng không.
Khi mà em cảm thấy, mình đã đi đến tận cùng những câu hỏi: Mình có gì ở đây? Và đáp án là: Không gì cả! Sau 10 năm đi làm, đi học, bước ra khỏi gia đình… thì em muốn quay về nhà, về Nha Trang.
![]() |
Em chấp nhận cuộc sống mà em từng muốn đi càng xa nơi đó càng tốt, vì khi đến gần tuổi 30, em mới nhận ra: Có những thứ vui vẻ hào nhoáng mình đã thử rồi, cũng không còn hứng thú muốn thử lại, mà phải đánh đổi quá nhiều để được sống trong vùng ánh sáng đó. Em giờ đây lại thấy được niềm vui trong những thứ nhỏ bé hơn, bình thường hơn, gần với bản thân em nhất và nó thuộc về em ngay cả khi em ít cố gắng nhất, ví như là: một bữa ăn cơm cá rau cà ở nhà, một buổi sáng chạy xe thong dong quẹo mấy ngã ba ngã tư mà chẳng kẹt xe, không khó chịu vì điều gì hết vì nhịp sống thong thả, ngủ trong căn phòng mà biết chắc là nếu cuối tháng không trả tiền thì vẫn sẽ được ở tiếp, không hẳn là ăn bám gia đình, nhưng đó là một cảm giác tất cả áp lực được nới lỏng ra một chút, cho phép mình thở một chút, khi mọi thứ không phải đong đếm quá sát sao bằng thứ gọi là: thỏa thuận trong hợp đồng.
Cuộc sống đâu phải lúc nào chúng ta cũng có thể chạy, đâu phải như hệ thống đề xe máy, cứ ấn nút vặn tay ga rồi lao về phía trước, sẽ có những lúc anh thấy mình chẳng làm gì cả và trưa đó anh ăn bát canh rau nấu nước lã cũng thấy ngon.
Dĩ nhiên, ở đâu thì vẫn cần tiền để sống, nhưng nếu ngày hôm nay anh chưa kiếm ra tiền, thì anh cũng không quá căng thẳng. Ngày mai lại kiếm.
![]() |
Còn công việc thì sao? Có những người bị ràng buộc về chuyện con cái, gia đình, công việc ở thành phố… Họ áp lực và muốn rời đi những đâu thể bỏ hết tất cả để đi đến một vùng đất khác chỉ vì bản thân “muốn dễ thở”, “muốn chậm lại”, “ nghỉ ngơi”?
Đúng là em may mắn, khi em quyết định thay đổi trong thời điểm em chưa có nhiều ràng buộc về gia đình riêng, chưa có ai bị ảnh hưởng về sự thay đổi của em, ngoài chính em. Bởi vì thế, em mới quyết định nhanh.
Công việc, kế sinh nhai, cơ hội kiếm tiền ở 1 vùng đất khác - nơi mà mình nghĩ sẽ tốt cho sức khỏe tinh thần, nhưng sức khỏe tài chính thì không biết sẽ ra sao, đó là 1 bài toán khó. Bởi ngoài Sài Gòn hay Hà Nội, cuộc sống ở Nha Trang, Đà Nẵng, Hải Phòng… hay bất cứ nơi nào cũng cần có tiền, chi phí sinh hoạt ở những vùng ven biển từ Bắc vào Nam không hề rẻ như tưởng tượng. Mỗi ngày anh đều phải chi tiêu, đặc biệt là khi anh đem theo cả gia đình nhỏ đến một vùng đất mới, đó không hẳn là cảm giác trở về và nới lỏng những áp lực em đề cập về câu chuyện trở về của em.
Nó là rất nhiều bộn bề cần sắp xếp, cần tính toán, cần cân nhắc. Em có quen một chị bạn, chị nói mình và gia đình yêu một thành phố biển xa lạ còn hơn là nơi đang sống mà cảm thấy mỗi ngày là một cuộc chiến. Ở nơi mà mình thấy dễ chịu, mọi thứ đều có thể bắt đầu.
Bắt đầu kiếm một công việc mới, dù ít tiền hơn. Bắt đầu tìm trường học cho con, môi trường công lập học phí chỉ bằng ¼ môi trường cũ. Bắt đầu tập dậy sớm, đi chợ địa phương vào 4-5h sáng để mua được đồ tươi và giá rẻ, chứ không phải là những bữa chiều tan làm muộn ùa vội vào siêu thị để mua thịt cá đông lạnh, chi trả 45.000 đồng cho một trái dừa lột sẵn. Chị thấy mình quyết định thay đổi nơi sống, về một nơi ít thành phố hơn, ít áp lực hơn, khi mà cả 2 vợ chồng chả ai thất nghiệp cả, thì đó là 1 quyết định đúng nhưng là một quyết định cần nhiều sự đánh đổi và chung lòng.
Bởi vì, cả hai vợ chồng đều biết mình sẽ bắt đầu lại bằng con số 0 để đổi lấy thứ mình thật sự mong muốn, mình chủ động rời đi để tìm kiếm một môi trường khác, mình không đợi đến lúc “cảm thấy bản thân thất bại” mới bắt đầu “làm lại”.
Còn như em, em may mắn vẫn có công việc được làm từ xa (remote), nghĩa là, em sống 2 cuộc đời. Một cuộc đời thành phố trong công việc, trong quan hệ xã hội, một cuộc đời ở Nha Trang trong những va chạm hàng ngày. Em có thể vừa “hóng” một câu chuyện rúng động nào đó trên MXH, vẫn vừa có thể vừa đi chợ quê, nhặt rau, bày mâm cúng đám giỗ. Ồn ào và bình yên, đan xen.
Nghe có vẻ thú vị.
Đúng là rất thú vị.
Nhưng anh sẽ không được lười biếng, vì nếu anh lười, anh sẽ rơi vào cảm giác ở đây có tất cả những thứ đang vỗ về che chở mình, xung quanh môi trường dễ chịu thì mình chill. Nhưng dễ chịu và chill - cái cảm giác đó cũng hơi nguy hiểm, vì Nha Trang, Đà Nẵng, Hải Phòng… đẹp nhưng đâu có dễ dãi. Muốn ăn ngon mặc đẹp, muốn ngồi cafe xinh, muốn đi phượt quanh nơi sống, muốn ngủ một đêm ở resort, anh vẫn cần có tiền. Anh vẫn cần có một công việc, anh cần có một nguồn thu nhập ổn định mà có đúng không? Và đâu ai chỉ sống cho mình? Bố mẹ già, ơn nghĩa đám lễ ở nơi mình đang sống, tất cả đều vận hành theo đúng quy luật của nó. Dù cho anh có đang ở đâu, anh muốn sống một cuộc sống đúng nghĩa, anh vẫn cần tạo ra giá trị. Dù anh không thể thăng tiến được nữa, khi anh chọn về một nơi không phải là trung tâm, thì anh vẫn cần có niềm vui trong công việc để anh tiếp tục gắn bó, để vui trong từng ngày anh sống, để anh thấy mình không lạc trôi khỏi tất cả những kết nối xã hội.
Anh rời Sài Gòn, anh đi đâu chăng nữa, anh vẫn cần là chính mình. Anh cần niềm vui sống.
Em cũng biết có những bạn trẻ rời các thành phố lớn, đến những vùng đất khác tìm niềm vui, được một thời gian không trụ nổi vì không có việc làm, không có thu nhập, không lo được cho những chi phí cuộc sống…. lại quay về thành phố, ném mình vào guồng quay cũ.
Thì em nghĩ, mấu chốt của câu chuyện ở đây chính là: Bạn hãy đến một nơi mà ngay cả một ngày bạn không còn gì cả, bạn vẫn có thể tiếp tục sống với nơi đó. Đừng đến một nơi chỉ vì thấy nhiều người đã đến và khoe họ vui. Đừng đến một nơi mà khi bạn yếu đuối nhất, chả ai ở bên cạnh bạn.
Còn nếu câu trả lời ở giữa những giới hạn đó, hãy xem tất cả chỉ là trải nghiệm thôi.
![]() |
Vậy em tìm thấy thứ mình muốn sau 5-6 năm sống ở Nha Trang chưa? Em có bao giờ nhớ Sài Gòn?
Có chứ.
Ai từng sống ở một thành phố đủ lâu rồi cũng sẽ nhớ. Em nhớ cảm giác tan làm giữa dòng xe đông nghịt, nhớ những quán quen, nhớ cảm giác thành phố này lúc nào cũng sáng đèn và mình đang ở giữa một nơi rất lớn. Nhưng em không còn nhớ theo kiểu phải quay lại ngay nữa. Vì sau này em mới nhận ra nhiều khi thứ mình nhớ không phải Sài Gòn, mà là phiên bản của chính mình ở Sài Gòn. Phiên bản trẻ trung, giàu năng lượng, có nhiều bạn và ít lo toan.
Sau 5-6 năm ở Nha Trang, em không tìm một cuộc đời hoàn hảo.
Em chỉ thấy mình bớt đi những hỏi câu: Mình đang tụt lại à? Bớt lấy thu nhập, nhà cửa hay chức danh làm thước đo duy nhất để chấm điểm cuộc đời. Và em nhận ra cuối cùng thì mình rời Sài Gòn hay ở lại Sài Gòn cũng không quan trọng bằng việc, mỗi ngày mở mắt ra, mình có cảm thấy mình thuộc về nơi đang sống hay là không.
Có lẽ em đã bước vào một phiên bản khác của chính mình sau tuổi 30. Không chỉ là thay đổi nơi sống, mà là thay đổi cả thứ mình muốn được sống.
Những ai từng rời khỏi một thành phố sôi động - nơi mình từng khao khát được đến, được ở lại, được yêu đương, làm việc và tin rằng đó là nơi thuộc về mình - rồi sau cùng lại chọn rời đi, chắc đều mang theo những lý do rất riêng. Em cũng vậy. Và nếu kể ra, có lẽ sẽ chẳng ai giống ai cả. Ai cũng có cánh cửa của riêng mình, để quyết định tiếp tục ở lại trong vùng không gian quen thuộc hay bước qua nó để tìm một nơi khác để gửi gắm đời sống của mình.
May mắn là trong lựa chọn mang tính bước ngoặt ấy, em không phải đánh đổi quá nhiều. Nhưng ngay từ đầu em đã không biết điều đó. Em đã chuẩn bị tinh thần để mất đi một vài thứ quan trọng.
![]() |
Và rồi em nhận ra, điều quan trọng nhất để bắt đầu thay đổi có lẽ không phải là mình sẽ nhận được gì, mà là mình có đủ sẵn sàng để đặt xuống những thứ mình từng nghĩ là mình đang có, dù thật ra chưa chắc chúng đã từng thuộc về mình.
Nếu anh nghĩ cuộc sống anh ở Sài Gòn đang có quá nhiều, không thể đánh đổi, thì có thể ao ước đi về một vùng đất mới để sống, chỉ mãi là 1 dự định mà thôi.
Em có muốn quay lại Sài Gòn để sống, vào một giai đoạn nào đó khi đã quyết định về Nha Trang?
Em chưa tìm được một lý do thật sự rõ ràng. Hoặc có thể em đã tìm được rồi, chỉ là đáp án đó đơn giản đến mức em không nghĩ đó là câu trả lời. Và điều em nói ra lúc đó, gần như không cần suy nghĩ là: Em có tất cả mọi thứ ở Nha Trang rồi.
Nghe hơi kỳ huênh hoang đúng không? Nhưng “tất cả mọi thứ” không có nghĩa là em giàu hơn, kiếm được nhiều tiền hơn hay sống sang hơn lúc ở Sài Gòn. Em vẫn đi làm, vẫn có áp lực, vẫn có những ngày mở mắt ra thấy mệt và tự hỏi không biết mình đang làm đúng chưa.
Nhưng cái cảm giác không còn thiếu thốn ở bất kỳ khía cạnh nào trong nơi mình đang sống - em nghĩ đó mới là thứ nhiều người xa quê hoặc đi lập nghiệp ở thành phố lớn đang tìm kiếm ở nửa sau tuổi 30.
Khi qua rồi những năm tháng hồ hởi của tuổi trẻ, qua rồi cái cảm giác phải thử hết mọi thứ, phải đi thật xa, phải chứng minh mình làm được điều gì đó, người ta bắt đầu thấy mình có nhiều nhưng vẫn chưa đủ. Có công việc nhưng không có thời gian. Có thu nhập nhưng không có cảm giác thuộc về. Có rất nhiều lựa chọn nhưng lại không thấy cái nào thật sự khiến mình muốn ở lại.
Còn ở Nha Trang, em bắt đầu thấy cuộc sống không còn bị chia nhỏ quá nhiều nữa. Em muốn ăn ngon thì có, muốn ngồi cafe đẹp thì có, muốn đi nghỉ dưỡng thì có, muốn biển thì vài bước chân, muốn yên tĩnh thì lái xe ngược về phía thị trấn xa xa, muốn gặp bạn bè vẫn có chỗ đông vui, muốn ở một mình cũng không ai làm phiền. Nha Trang, Đà Nẵng, Hải Phòng hay nhiều thành phố ven biển khác bây giờ thật ra đâu còn thiếu thứ gì. Từ nhà hàng, cafe, du lịch nghỉ dưỡng đến các dịch vụ cung ứng, chuyển phát từ xa, gần như thứ gì cũng có thể tìm được. Chỉ cần ngồi ở nhà là có mọi thứ tìm đến, chỉ cần đi vài bước chân là có cảm giác đang đi du lịch ngay nơi mình sống, chỉ cần lái xe thêm một đoạn là đã chạm đến một nhịp sống khác - núi non, thị trấn, làng quê, biển cả. Mọi thứ được kéo lại gần nhau hơn rất nhiều so với trước đây.
Nhưng điều em thấy quý nhất không phải sự tiện lợi đó. Mà là khoảng cách giữa mình với cuộc sống trở nên gần hơn. Muốn ra biển thì đi, muốn về nhà ăn cơm thì về, muốn chạy xe ngắm trời thì đi luôn chứ không phải tính mất bao lâu, kẹt xe không, gửi xe ở đâu, cuối tuần phải tranh thủ thế nào. Có những ngày em ngồi nhìn lại mới thấy thứ mình từng nghĩ phải có rất nhiều tiền mới mua được hoá ra lại là những thứ rất bình thường.
Một buổi chiều không sốt ruột. Một bữa cơm không ăn vội. Một cuối tuần không cần nghĩ phải đi đâu cho đáng. Một nơi mà mình không liên tục tự hỏi: Bao giờ mới đủ?
![]() |
Và có lẽ đó là thứ em đang có ở Nha Trang. Không phải một cuộc sống tốt hơn. Không phải một cuộc đời thành công hơn. Chỉ là một cuộc sống ít cảm giác thiếu hơn.
Đến một lúc nào đó, mình không còn muốn sống ở nơi có nhiều thứ nhất nữa. Mình chỉ muốn sống ở nơi mà mỗi sáng thức dậy, mình không còn thấy mình đang thiếu cuộc đời của chính mình.
Em nghĩ, có lẽ đó cũng là lý do khiến nhiều người trưởng thành đến một lúc nào đó bắt đầu xếp đồ, đóng vali, mang theo những ký ức cũ, đặt một chuyến bay và rời khỏi những thành phố lớn - ngay cả khi họ chưa từng thất nghiệp.




















Nam nghệ sĩ Việt 41 tuổi chưa lấy vợ, từng bỏ phố về quê để làm "nông dân": Cơ ngơi 3.000m² giờ sum suê cây trái
Đu trend "bỏ phố về sân vườn": Học nam thần Nghiêm Khoan tự tay lắp bồn, trồng hoa tạo không gian "triệu đô" giữa mùa hè oi ả
Chán làm tiểu tam "điên tình", Lý Mộng bỏ phố về quê, thuê nhà cuốc đất trồng rau tìm lại chính mình
Cặp đôi showbiz bỏ phố về rừng: Tận hưởng cuộc sống điền viên trong nhà vườn rộng 2.000m2
Cùng chuyên mục
Nữ nghệ sĩ Việt sở hữu khu vườn rộng 4000m² ven sông Hồng, U60 tận hưởng cuộc sống điền viên chill không thể tả
Phạm Băng Băng hiến kế giúp lớp nền trang điểm "sống sót" qua cái nóng cháy da của Đông Nam Á
Kiểu tóc giúp Song Hye Kyo và loạt sao Hàn bước sang trang mới
WHO cảnh báo hơn 87% thanh thiếu niên Việt Nam chưa vận động đủ: Chuyên gia chỉ ra "thủ phạm" quen thuộc
Rời Sài Gòn về Nha Trang, dù không thất nghiệp
Cận cảnh giám đốc Hoàng Quang Anh và loạt cổ đông, lãnh đạo bị công an bắt giữ