Tôi kết hôn tới nay đã được 8 năm, cuộc sống cứ đều đều trôi qua. Vợ chồng tôi ít khi to tiếng với nhau. Hàng xóm nhìn vào ai cũng nghĩ vợ chồng tôi hợp tính. Họ ca ngợi bảo tôi hạnh phúc vì chẳng bao giờ thấy vợ chồng nặng nhẹ với nhau. Nhưng thực tình, bình yên của vợ chồng tôi được đánh đổi bằng chính sự nín nhịn, cam chịu của tôi trong suốt bao nhiêu năm.
Từ ngày về sống chung, đã quá nhiều lần tôi bị chồng làm cho tổn thương khiến lòng tôi trở nên chai sạn. Dần dần tôi chọn cách im lặng, chấp nhận mọi thứ làm theo ý chồng để nhà cửa được yên ả vì có nói lại thì anh cũng không để ý tới suy nghĩ, lập trường của tôi.
Mọi việc trong nhà đều do anh quyết định và không cần bàn bạc với tôi. Hễ tôi có làm sai một chút, dù chỉ nhỏ như con kiến, chồng tôi cũng làm um lên và nhắc đi nhắc lại mãi không thấy chán. Những lúc anh bị ốm, tôi tận tình chăm sóc đến nơi đến chốn và vẫn vui vẻ với anh. Còn tôi ốm thì anh lại tỏ thái độ bực bội, khó chịu vì phải làm công việc mà hàng ngày tôi vẫn làm.
Tháng trước, vợ chồng tôi về quê thăm bố mẹ, thấy bố sốt nằm đắp chăn mà mẹ lại đi vắng nên tôi giục chồng đưa bố đi khám. Cũng may bác sĩ nói ông không sao, chỉ bị ốm nhẹ, uống thuốc vài ngày là khỏe lại. Thế mà hôm sau, chồng tôi bất ngờ đưa cho tôi 1 tờ giấy rồi bảo: "Hóa đơn khám bệnh với mua thuốc của bố cô hôm đó. Tất cả hết 500 nghìn, cô cầm hóa đơn sang đưa cho bố mẹ bảo họ gửi trả tôi số tiền này". Nghe chồng nói xong mà tôi hóa đá, mặc dù tôi cũng biết anh sống tính toán nhưng vẫn không thể chấp nhận nổi anh tính từng đồng từng hào với bố vợ như thế.
![]() |
| Dần dần tôi chọn cách im lặng, chấp nhận mọi thứ làm theo ý chồng. (Ảnh minh họa) |
Nản hơn, khi tôi còn chưa kịp lên tiếng thì chồng vẫn nhắc đi nhắc lại rằng phải sang đòi bằng được, cấm có kiểu dấm dúi cho tiền bố mẹ sau lưng anh ấy trong khi trước giờ chồng chưa từng biếu bố mẹ vợ đồng nào.
Nghĩ tới cách chồng ăn ở với bố mẹ mình, tôi tức quá liền vào phòng ném tờ hóa đơn và 500 nghìn vào người chồng và nói: "500 nghìn của anh to quá, từ giờ anh tự lo liệu lấy bản thân. Bố mẹ nuôi tôi tốn hàng tỷ đồng tôi còn chưa báo đáp được, giờ có 500 nghìn mà anh cũng muốn đi đòi nợ. Đây tôi trả anh, tôi về với bố mẹ tôi".
Nói xong tôi thu dọn đồ đạc rồi ôm con, gọi xe về nhà bố mẹ đẻ. Giải phóng bản thân mình ra khỏi cuộc hôn nhân chẳng có gì ngoài sự cam chịu và nhẫn nhịn. Mấy hôm trước, chồng sang nhà gặp tôi và nói chuyện mong hàn gắn. Thế nhưng tôi lại nghĩ tới những ngày đã qua mà thấy mệt mỏi và ngao ngán. Liệu tôi có nên quay về với anh? Hay tạm thời ly thân 1 thời gian để hai bên có thời gian suy nghĩ, nhìn lại bản thân mình?




















Biết tin con trai nợ nần, bố mẹ chồng đồng ý trả giúp nhưng lại tuyên bố một việc khiến tôi lo lắng
Vợ chồng mua căn nhà đầu tiên trên 2 tỷ, quản lý tài chính thế nào để không sợ áp lực nợ nần?
Sau đám cưới của anh trai, bố mẹ tôi ngập trong nợ nần
Sau 4 năm, mẹ chồng cũ bỗng dưng tìm tới nhà tôi, còn mang theo 2 lượng vàng và đề nghị một chuyện khó tin
Chồng tức giận nói ra số tiền biếu bố vợ khiến tôi đau xót, thương cho bố phải ngửa tay xin con rể
Sau trận đột quỵ, bố tôi quyết để mảnh đất giá trị nhất cho con rể chứ không chia cho 2 người con trai
Cùng chuyên mục
Bếp ấm ngày Tết thời 4.0: Khi phụ nữ tỏa sáng cùng công nghệ trong từng món ăn
Câu chuyện ấm áp từ căn bếp của nhà khoa học Nguyễn Thị Thúy Hường
Mẹ và chiếc máy khâu lưu giữ tuổi thanh xuân
Vì sao thế hệ đi trước luôn thúc giục người trẻ sinh con?
Hành trình sinh con từ tinh trùng của người chồng đã mất 10 năm: Quyết định đầy dũng cảm của người phụ nữ 49 tuổi
Việt Nam 30 năm thực hiện Cương lĩnh Bắc Kinh vì bình đẳng giới