Nhìn chồng hậm hực dắt xe máy cà tàng đi làm ngày cuối năm mà tôi vừa buồn cười vừa thương xót

Chồng đang giận tôi, anh cho rằng tôi không quan tâm tới anh, tôi chỉ biết đến tiền và tiền, mặc kệ anh khổ sở.

Tôi làm công nhân, năm nay doanh nghiệp làm ăn kém nên tiền thưởng Tết chỉ có 2 triệu. Chồng tôi thì tốt hơn, mấy ngày trước thấy anh khoe được thưởng Tết 2 chục triệu. Tôi cứ tưởng chồng sẽ đưa cho tôi mua sắm Tết, vậy mà tôi chờ vài ngày vẫn không thấy anh đả động gì.

Hôm qua, tôi hỏi thì chồng bảo: "Tiền ai người nấy giữ chứ, anh có hỏi tới lương thưởng của em đâu". Tôi tức quá, công khai hết với anh rằng lương 7 triệu, thưởng Tết 2 triệu và túi bánh nữa, giờ anh không đưa tiền cho tôi chi tiêu thì biết lấy đâu ra? Chồng nhăn nhó nói lương đã đưa cho tôi, thưởng Tết phải cho anh giữ lại. Anh muốn mua cái xe mới, anh đã gom được đủ tiền rồi, chờ ra Tết là anh dắt xe luôn.

Đúng là chồng tôi đi con xe kia đã hơn chục năm, giờ khá cũ rồi nhưng vẫn dùng tốt. Thế nên mỗi lần chồng đề nghị mua xe mới là tôi lại gạt đi. Tiền còn phải để lo cho con cái ăn học, nhà cửa sơ sài, đồ nội thất có mỗi cái bàn với bộ ghế sô pha, tôi còn muốn mua vài món trang trí cho nhà cửa ấm cúng, đỡ trống trải. Giờ mua xe cho chồng thì lại tốn 1 khoản nên tôi không đồng ý.

Tôi cầm tiền thì cũng có phải chi tiêu cho bản thân tôi đâu, mà lo cho cả gia đình đấy chứ. (Ảnh minh họa)
Tôi cầm tiền thì cũng có phải chi tiêu cho bản thân tôi đâu, mà lo cho cả gia đình đấy chứ. (Ảnh minh họa)

Chồng trách tôi tệ, anh đi làm xa, hơn chục năm cứ con xe cà tàng đi đến khổ. Cách tháng lại phải đi sửa 1 lần. Cả năm nay anh đòi mua con xe tay ga khoảng hơn 40 triệu đi cho đỡ vất, thế mà tôi cứ phản đối liên tục. Chồng đang giận tôi, anh cho rằng tôi không quan tâm tới anh, tôi chỉ biết đến tiền và tiền, tôi chỉ biết sĩ diện, lúc nào cũng muốn muốn người ngoài nhìn vào nhà cửa cho đẹp mặt, mặc kệ anh khổ sở.

Tôi chỉ biết thở dài. Tôi cầm tiền thì cũng có phải chi tiêu cho bản thân tôi đâu, mà lo cho cả gia đình đấy chứ.

Tôi đề nghị đổi xe cho chồng, tôi sẽ đi cái xe cũ của anh, còn anh đi xe ga của tôi. Ban đầu chồng đồng ý, nhưng đi được 2 ngày, anh trả lại. Anh bảo không muốn để tôi đi xe cũ vì thương tôi. Anh đành chịu khó vậy.

Nhìn chồng hậm hực dắt xe đi làm những ngày cuối năm, mặt mũi lúc nào cũng hầm hầm như ai nợ gì anh mà tôi vừa buồn cười vừa thương.

Tôi có nên dốc tiền ra mua xe cho chồng hay để tiền mua sắm cho nhà cửa tươm tất? Tôi chỉ sợ mua xe rồi, Tết này mọi người tới chơi vẫn thấy nhà tôi tuềnh toàng mà chê cười.

Phương Nam

Đọc nhiều nhất