Sáng nay một thầy giáo cũ inbox trò chuyện cùng tôi. Thầy bảo rằng cuộc đời này mấy ai được như tôi. Vừa sống cuộc sống mà mình thích lại vừa có thể kinh doanh kiếm tiền. Thầy đảm nhiệm rất nhiều vai trò và đang bị stress liền nghĩ đến tôi.
Gần đây cũng có những người trầm trồ, ao ước có thể sống một cuộc đời đầy tận hưởng như tôi. Rất là tự do tự tại.
Nhưng tôi luôn nói rằng chẳng có cuộc sống mà mình thích, chỉ là bản thân học cách nhìn như thế nào mà thôi.
![]() |
Giả như kinh doanh đi. Đâu phải làm chủ là bạn được làm mọi thứ theo ý mình. Hứng lên là xách xe đi chơi khỏi cần suy nghĩ việc gì. Đến ngày cũng chẳng chờ ai trả lương nên không cần phải nhìn mặt nhau mà sống. Thật ra kinh doanh luôn có lúc này, lúc nọ mà. Lúc đông khách, khi vắng tanh. Cũng có những ngày sau khi thanh toán các chi phí xong, tôi hoàn toàn rỗng túi. Chỉ là bản thân phải chịu khó, cố gắng thêm một chút và cũng vì tôi có thể hiểu được đồng tiền là thứ cần luân chuyển. Nó đến và nó đi. Tôi cũng phải học thêm các kỹ năng khác trong từng ngày.
Vì làm nhân viên bạn được sếp dí, giám sát deadline nhưng khi bạn làm chủ, bạn phải biết kỷ luật bản thân thật cao để không nuông chiều bản thân khi lười biếng. Bạn phải biết linh hoạt, các thứ tự ưu tiên. Bạn đâu thể để con người nghệ sĩ tùy hứng bên trong bạn được trỗi dậy mà bạn phải học sự cân bằng. Còn trong mối quan hệ với nhân viên thì đâu phải ai cũng là người hiểu chuyện. Họ sẽ đòi hỏi bạn hoàn mỹ để làm tấm gương cho họ. Sơ sẩy một chút là không phục này kia. Trong khi bạn phải học sự kiên nhẫn và bao dung cho họ biết bao nhiêu. Bạn chỉ có thể tự thấu hiểu mình và tự tạo động lực làm việc.
Mối quan hệ với người đồng hành cũng chỉ có thể tương đối ở mức độ nào đó. Bạn có thể trò chuyện với họ chủ đề này nhưng ở chủ đề khác bạn phải tìm người khác. Bạn chấp nhận rằng họ không thể hiểu bạn hoàn toàn nhưng bạn sẽ nhìn vào những sự chăm sóc của họ dành cho bạn trong từng ngày để tri ơn. Bạn không hoàn hảo và họ cũng vậy. Tha thứ cho những lỗi lầm, những lời nói vô ý của nhau sẽ khiến cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn.
Trên cuộc đời này làm gì có chuyện được sống cuộc đời mà mình thích hoàn toàn. Chỉ là bản thân có thể chấp nhận xung quanh đến mức độ nào.
Sự chấp nhận phải đến từ sự thấu hiểu.
Thấu hiểu sự tương đối.
Thấu hiểu sự khác biệt.


















Bình yên là khi ta có thể thực hành sự tha thứ. Cho mình và cho người...
Bình yên là khi ta có thể thực hành sự tha thứ. Cho mình và cho người...
Tha thứ
Tha thứ
Hãy tha thứ cho bố
Vì cuộc đời ngắn ngủi lắm cho những sợ hãi
Cùng chuyên mục
Bếp ấm ngày Tết thời 4.0: Khi phụ nữ tỏa sáng cùng công nghệ trong từng món ăn
Câu chuyện ấm áp từ căn bếp của nhà khoa học Nguyễn Thị Thúy Hường
Mẹ và chiếc máy khâu lưu giữ tuổi thanh xuân
Vì sao thế hệ đi trước luôn thúc giục người trẻ sinh con?
Hành trình sinh con từ tinh trùng của người chồng đã mất 10 năm: Quyết định đầy dũng cảm của người phụ nữ 49 tuổi
Việt Nam 30 năm thực hiện Cương lĩnh Bắc Kinh vì bình đẳng giới