Có những cuốn sách được viết bằng niềm vui. Có những trang giấy thấm đẫm nước mắt. Có những chương đời được đánh dấu bằng sự hy sinh, lòng bao dung và cả một niềm kiêu hãnh âm thầm mà không phải ai cũng nhận ra. Càng đi qua năm tháng, thư viện ấy càng trở nên phong phú, chất chứa những tri thức mà không trường lớp nào có thể truyền dạy trọn vẹn.
![]() |
Thành phố nơi tôi ở thường thức dậy vào lúc năm giờ sáng, và ở một căn hộ tầng mười sáu nào đó, có một người phụ nữ vừa pha cà phê vừa trả lời email công việc. Đứa con còn ngủ trong phòng bên cạnh. Người chồng đang trên đường ra sân bay cho một chuyến công tác. Ngoài ban công, những tòa nhà kính dựng lên như các ổ cứng khổng lồ chứa khát vọng của thời đại. Người phụ nữ ấy có thể là giảng viên đại học, bác sĩ, kỹ sư dữ liệu, biên tập viên, chủ doanh nghiệp nhỏ hay chỉ đơn giản là một nhân viên văn phòng đang cố gắng sống tử tế trong guồng quay quá nhanh của cuộc sống hiện đại. Nhưng dù là ai, họ đều đang mang trên vai một thứ hành trang đặc biệt: tri thức.
Tôi thường gặp những người phụ nữ như thế trong thành phố hôm nay. Buổi sáng họ đi qua phố với chiếc laptop trong balô trên vai. Buổi tối, khi nhiều ô cửa đã tắt đèn, bàn làm việc của họ vẫn sáng. Trong vùng sáng ấy có những cuốn sách, những bản thảo, những khóa học trực tuyến và cả những giấc mơ chưa kịp gọi tên. Vẻ đẹp của họ không nằm ở những gì thời gian có thể lấy đi, mà nằm ở khả năng không ngừng làm mới tâm hồn mình. Tri thức của phụ nữ hiện đại không chỉ là chuyện học vấn, mà còn là việc họ có thể đọc báo kinh tế lúc nửa đêm rồi sáng ra vẫn nhớ mua hộp sữa cho con, là sự tỉnh táo để không biến mình thành cái bóng của bất kỳ ai.
Tôi chợt nhớ một chiều mưa tháng sáu, ngồi trong một quán cà phê nhỏ giữa Hà Nội văng vẳng tiếng nhạc jazz rất khẽ, ngay bàn bên cạnh là một cô gái trẻ đang làm việc trên laptop. Màn hình hiện lên những dòng mã lập trình. Thi thoảng cô dừng lại đọc vài trang sách giấy đặt bên cạnh tách trà. Điều lạ nhất là giữa tiếng thông báo tin nhắn liên tục vang lên, cô vẫn giữ được vẻ bình thản hiếm thấy. Tôi chợt nghĩ: thế hệ phụ nữ này khác thật rồi. Họ không còn chờ ai mang ánh sáng đến cho đời mình nữa. Họ tự học cách phát sáng.
Có thể nhiều người lớn tuổi sẽ tiếc nuối những chuẩn mực cũ, nơi phụ nữ được dạy phải nhịn nhường nhiều hơn nói, hy sinh nhiều hơn sống cho mình. Nhưng thời đại đã đổi khác. Khi internet mở tung mọi cánh cửa tri thức, người phụ nữ không còn quanh quẩn trong vài khuôn mẫu truyền thống nữa. Chỉ cần một chiếc điện thoại, họ có thể học một ngoại ngữ mới, mở một cửa hàng trực tuyến, tham gia lớp học quốc tế hay vận hành cả doanh nghiệp nhỏ từ căn bếp nhà mình.
Tri thức bây giờ không nằm yên trên giá sách. Nó chạy bằng wifi. Nó tồn tại trong những khóa học trực tuyến, những podcast nghe lúc tắc đường, những cuốn sách điện tử đọc lúc con ngủ, những cuộc họp xuyên múi giờ và cả những lần thất bại rồi học lại từ đầu.
Có một điều rất thú vị: phụ nữ hiện đại học nhanh hơn nhiều người nghĩ. Một người đàn ông đôi khi có thể sống bằng kinh nghiệm quá khứ khá lâu. Nhưng phụ nữ thì không. Thời gian và định kiến xã hội thường khắt khe với họ hơn. Họ buộc phải tự làm mới mình liên tục để không bị biến thành “phiên bản cũ” trong mắt cuộc đời.
![]() |
Có những người phụ nữ ba mươi lăm tuổi học thêm công nghệ AI vì sợ vài năm nữa mất việc. Có những người mẹ gần năm mươi bắt đầu học tiếng Anh từ đầu chỉ để có thể nói chuyện với con đang du học. Lại có người ban ngày bán hàng online, ban đêm học thiết kế đồ họa. Ở họ luôn toát một vẻ đẹp rất lạ: vẻ đẹp của sự kiên cường, không đầu hàng.
Thật ra, xã hội hiện đại đang đặt lên vai phụ nữ nhiều áp lực hơn bất kỳ thời đại nào trước đây. Họ vừa phải đẹp, vừa phải giỏi, vừa phải độc lập tài chính, vừa phải chăm sóc gia đình, vừa phải biết ứng xử, biết kiếm tiền, biết yêu bản thân và thậm chí còn phải biết… giữ năng lượng tích cực.
Họ có nhiều cơ hội hơn, nhưng cũng phải gánh vác nhiều vai trò hơn: người mẹ, người vợ, người lao động, người giữ lửa. Giữa guồng quay ấy, tri thức trở thành chiếc neo giúp họ không bị cuốn trôi. Một người phụ nữ hiểu biết sẽ biết giá trị của mình không nằm ở sự hy sinh mù quáng, mà ở khả năng tự đứng vững.
Ở góc nhìn đó, tôi thấy thương những người phụ nữ thành thị. Buổi sáng họ mặc vest đi làm trong các tòa nhà kính sang trọng. Buổi tối họ quay về với căn bếp, bài tập của con và những hóa đơn chưa thanh toán. Mạng xã hội khiến ai cũng trông có vẻ hạnh phúc, nhưng chỉ họ mới biết mình đã kiệt sức đến mức nào. Tri thức của phụ nữ trong thời đại này vì thế không chỉ là hiểu biết, nó còn là khả năng tự cứu lấy tinh thần mình.
Có người sở hữu rất nhiều bằng cấp nhưng trái tim lại chật hẹp và đầy định kiến. Ngược lại, có những phụ nữ học không quá cao nhưng cách họ cư xử khiến người khác cảm thấy được tôn trọng và bình yên. Họ biết lắng nghe. Biết im lặng đúng lúc. Biết giữ giới hạn của lòng tự trọng. Biết tử tế mà không yếu đuối. Đó là dạng tri thức đẹp nhất.
Có lẽ vì vậy mà càng trải nghiệm cuộc sống qua nhiều năm tháng, tôi càng tin phụ nữ là người lưu giữ văn minh của xã hội. Họ chính là người truyền cách nói năng, cách yêu thương và cách sống cho những đứa trẻ. Tôi nghĩ rằng, người mẹ chính là cuốn sách đầu tiên của mỗi đứa trẻ. Một người mẹ đọc sách sẽ sinh ra những đứa con biết suy nghĩ. Một người phụ nữ hiểu giá trị bản thân sẽ nuôi dạy những đứa trẻ không cúi đầu trước bạo lực hay bất công. Tri thức của phụ nữ không dừng ở cá nhân họ. Nó lan truyền như ánh sáng trong một căn nhà.
Người ta thường nói phía sau thành công của đàn ông có bóng dáng người phụ nữ. Nhưng tôi nghĩ thời đại này đã khác. Phụ nữ không còn muốn đứng phía sau ai nữa. Họ muốn được bước song song. Không phải để cạnh tranh, mà để cùng nhau gánh cuộc đời bằng hai đôi vai bình đẳng. Dĩ nhiên, hành trình ấy không dễ dàng.
Định kiến vẫn tồn tại như bụi mịn trong không khí đô thị. Nó không còn hiện ra bằng những cấm đoán trực diện, mà tinh vi hơn nhiều. Người ta vẫn ngạc nhiên khi thấy phụ nữ thành công quá sớm, vẫn đặt câu hỏi về hôn nhân khi họ tập trung cho sự nghiệp, vẫn xem tuổi trẻ của phụ nữ như một chiếc đồng hồ đếm ngược đầy áp lực. Nhưng có lẽ chính tri thức đã giúp họ vượt qua những thử thách ấy. Tri thức khiến phụ nữ hiểu rằng giá trị con người không nằm ở việc làm vừa lòng thiên hạ mà nằm ở khả năng sống đúng với mình.
Tôi thích hình ảnh những phụ nữ đọc sách trên xe bus, học ngoại ngữ qua tai nghe lúc chạy bộ hay ghi chú công việc trong quán ăn bình dân. Họ giống những người âm thầm xây thêm tầng cho ngôi nhà tâm hồn mình mỗi ngày. Ngày trước, nhiều phụ nữ đặt gần như toàn bộ cuộc đời mình vào tình yêu và gia đình. Nhưng thời đại này đã dạy họ một bài học khác. Không ai có thể bảo đảm rằng một mái nhà sẽ tồn tại mãi mãi. Không ai có thể chắc chắn người đàn ông bên cạnh sẽ đi cùng mình đến cuối đời. Trong một thế giới mà mọi thứ thay đổi chóng mặt, tri thức là thứ duy nhất không phản bội con người. Nhan sắc rồi sẽ già đi. Thời trang sẽ lỗi mốt. Mạng xã hội hôm nay tung hô ai đó, ngày mai có thể quên ngay. Chỉ có hiểu biết và nhân cách là còn lại lâu dài. Có lẽ đó là vẻ đẹp bền nhất mà thời gian không thể làm cũ.
Một người phụ nữ thông minh sẽ biết khi nào nên dừng lại trước những cuộc so sánh vô nghĩa trên mạng xã hội. Họ hiểu rằng không ai có cuộc đời hoàn hảo như các bức ảnh đã qua chỉnh sửa. Họ biết tắt điện thoại để ngủ sớm. Biết nói “không” với những mối quan hệ làm mình tổn thương. Biết rằng thành công không nhất thiết phải ồn ào. Biết cách đi qua đổ vỡ mà không đánh mất lòng tin vào cuộc sống. Biết đứng dậy sau một cuộc hôn nhân tan vỡ để tiếp tục nuôi con và đi làm vào sáng hôm sau như chưa từng có cơn bão nào quét qua tim mình.
“ Điều quan trọng nhất mà phụ nữ cần học không phải là cách giữ đàn ông, mà là cách giữ phẩm giá của mình”- một người bạn thời đại học đã nói vậy với bạn bè trong buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày vào trường. Câu nói ấy ở lại rất lâu trong tôi, bởi cuối cùng, tri thức thật sự không nằm ở lượng thông tin ta biết, mà ở chiều sâu nhân cách ta có. Vì thế, người phụ nữ có tri thức không còn sống hoàn toàn bằng sự hy sinh.
![]() |
Nhiều năm trước, tôi thường ghé sạp hàng ở phố Đinh Lễ của một người phụ nữ bán sách cũ bên vỉa hè. Bàn tay chị rám nắng, mái tóc đã điểm bạc nhưng khi chị nói về những tác phẩm của Dostoevsky hay Nguyễn Minh Châu, đôi mắt chị sáng lên như có một mùa thu trú ngụ. Lúc ấy tôi hiểu, tri thức có thể sống trong giảng đường đại học, cũng có thể sống trong một quầy sách nhỏ bên con phố bụi.
Buổi tối, thành phố tiếp tục sáng bằng hàng triệu màn hình điện thoại. Ngoài kia, những người phụ nữ vẫn đang học thêm một điều mới, làm thêm một công việc, cố thêm một chút cho tương lai gia đình và cho chính mình. Có người thành công. Có người thất bại. Có người đang mỏi mệt đến muốn khóc. Nhưng họ vẫn đi tiếp. Bởi tri thức không chỉ cho họ cơ hội sống tốt hơn. Nó còn cho họ lòng kiêu hãnh được là chính mình giữa thời đại đầy biến động này. Và tôi nghĩ, khi một xã hội biết trân trọng phụ nữ có tri thức, xã hội ấy mới thật sự bước vào văn minh. Bởi ánh sáng của một thành phố đôi khi được thắp sáng lên bởi số lượng những người phụ nữ được tự do học hỏi, tự do suy nghĩ và tự do sống cuộc đời mà họ lựa chọn.





















Những người đàn bà không cần đàn ông
Đàn bà hào sảng
Khoa học – công nghệ trong thời kỳ mới và vai trò của nữ trí thức
Nữ trí thức- Người kiến tạo trong hệ sinh thái giáo dục hiện đại
Tri thức – món quà lớn nhất dành cho phụ nữ
Dấu mốc 15 năm của Hội Nữ trí thức Việt Nam
Cùng chuyên mục
Những người phụ nữ tự học cách phát sáng
Nữ trí thức Việt Nam trong kỷ nguyên mới của đất nước
ThS. Nguyễn Thanh Mai: Giáo dục bắt đầu từ hạnh phúc của mỗi học sinh
NGƯT, PGS.TS Nguyễn Thị Thúy Hường: Người gieo những hạt giống tri thức cho tương lai
Vinh danh hai Nữ trí thức tiêu biểu với nhiều đóng góp cho khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo
Học tập suốt đời là con đường thiết thực để nâng cao chỉ số hạnh phúc của nhân dân