Bởi nơi ấy không chỉ có tiếng dao thớt, mùi gia vị hay những món ăn “đỉnh chóp” của anh Ngọc, người chồng hết sức duy mỹ trong chuyện bếp núc mà còn chan chứa câu chuyện về một gia đình biết sẻ chia, biết thương nhau bằng những điều nhỏ bé nhất.
![]() |
| Tiến sĩ Nguyễn Thị Thúy Hường |
Tiến sĩ Nguyễn Thị Thúy Hường, Phó Trưởng phòng Công nghệ tế bào thực vật, Viện Sinh học, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, là người phụ nữ say mê nghiên cứu, lặng lẽ gắn bó với thảo dược, với công nghệ gen thực vật, công nghệ nuôi cấy mô và những vùng dược liệu quý trong suốt hành trình khoa học của mình. Nhưng cứ hễ nhắc đến gia đình, câu cửa miệng của chị lại là: “Anh Ngọc nhà em nấu món này… sáng tạo món kia…”.
Nghe vậy, ai cũng tò mò: Vậy ở nhà, ai mới là người vào bếp? Câu trả lời của chị càng kích thích sự tìm hiểu của mọi người: “Câu này nên hỏi cả hai vợ chồng mới khách quan.”
Nhân dịp Tết Bính Ngọ, chúng tôi đã “xông bếp” nhà nữ khoa học bận rộn mà vui tính này.
Chào tiến sĩ, trong mọi câu chuyện có yếu tố gia đình, chị luôn nói: “Anh Ngọc nhà em nấu… anh Ngọc nhà em làm…”. Điều này xuất phát từ khi nào và chị cảm thấy ra sao khi “nhường bếp” cho chồng?
Ngày xưa tôi cũng đảm đang như bao cô gái: nấu ăn, cắm hoa, sắp mâm cỗ Tết, ba ngày Tết đều tự tay tôi lo mâm cơm cúng gia tiên. Khi còn dạy học, lớp tôi chủ nhiệm còn hay được giải cắm hoa, thi nấu ăn nữa. Tôi ra mắt nhà chồng bằng món bánh khiến cả nhà trầm trồ. Tôi cũng “có công lớn” nuôi chồng từ một anh chàng gầy thành người… phong độ, vì tôi biết anh thích ăn gì.
![]() |
| Vợ chồng Tiến sĩ Nguyễn Thị Thúy Hường |
Nhưng đời đưa tôi vào nghiên cứu khoa học, đặc biệt là nghiên cứu ứng dụng thảo dược chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Thế là hàng ngày tôi ở trong phòng thí nghiệm, kéo dài đến tận đêm. Rồi những chuyến đi rừng tìm nguyên liệu, những tháng ngày đồng hành với bà con trồng cây thuốc…Tôi dần ít xuất hiện trong bếp. Cho đến khi chồng tôi về hưu. Sau vài chuyến đi thực địa cùng tôi, anh trịnh trọng tuyên bố: “Em cứ chuyên tâm nghiên cứu khoa học, việc hậu cần để anh”.
Vậy là… bếp chuyển về tay anh Ngọc. Từ ngày đó, tôi hiểu một điều giản dị: hạnh phúc không nằm ở việc ai nấu ăn, mà là vì sao người ấy nấu.
Còn anh Ngọc, là cán bộ quân đội quen với kỷ luật thép, khi vào bếp anh có áp dụng tính kỷ luật ấy không?
Trong quân đội, tôi quen kỷ luật. Nhưng vào bếp thì tôi lại thích… sáng tạo, phá cách. Chắc vì trong nhà có nhiều người ham học, nên tôi cũng… bắt chước, xem chuyện nấu ăn như viết một công thức khoa học vậy.
Nấu ăn cho vợ, người suốt ngày bận rộn với đề tài, dự án, hội thảo, những chuyến đi rừng làm tôi cảm thấy mình góp phần giữ gìn sức mạnh cho cô ấy.
Tôi thích nhất khoảnh khắc vợ mở cửa bước vào nhà, tháo ba lô xuống, đôi mắt còn vương bụi đường rừng… rồi sáng lên khi nhìn thấy mâm cơm.
Với tôi, vậy là đủ.
Vậy Tiến sĩ Hường có khi nào thử “cướp bếp” trong dịp Tết, hay chị để chồng tự do sáng tạo?
Có chứ! Tết đến tôi thích gây bất ngờ bằng vài món truyền thống. Nhưng lần nào cũng vậy, anh Ngọc sẽ bảo: “Em lên vườn hái rau, rửa rau. Để anh làm một loáng là xong”.
Câu này nhiều chị vợ muốn nghe lắm đây. Anh Ngọc, món Tết mà anh tự hào nhất là gì và có câu chuyện thú vị gì đằng sau không?
Tôi tự hào nhất món cá kho Tết và nem truyền thống, món gắn với tuổi thơ vùng biển và mái nhà xưa. Mỗi lần nấu, tôi lại nhớ bố, nhớ những ngày bình dị nhất.
Giờ tôi truyền lại ký ức ấy cho gia đình mình, cho vợ, người đã làm tôi nhận ra rằng: chăm sóc nhau cũng là một dạng tình yêu thiêng liêng.
![]() |
| Vợ chồng TS Nguyễn Thúy Hường (thứ nhất từ phải, trái cùng TS Bá Thị Châm ( áo hồng) gói bánh chưng ngày 26 tháng Chạp năm Ất Tỵ. |
Lại một câu mà các chị vợ thích nghe. Với lịch làm việc bận rộn, chị Hường có bao giờ “check chất lượng” món ăn hay hoàn toàn tin tưởng vào tay nghề chồng?
Tôi bận thật. Có hôm cả ngày chỉ đọc tài liệu rồi vùi mình trong phòng thí nghiệm hoặc truyền cảm hứng yêu khoa học cho sinh viên. Có hôm ở vùng cao, tôi trò chuyện cùng bà con cả buổi về cách trồng và chăm cây thuốc.
Nhưng nếu ở nhà, sáng nào tôi cũng cố dành một tiếng để tập thể dục cùng chồng, vừa đi bộ vừa “đặt hàng” món ăn trong ngày. Rồi về nhà uống ly sữa hạt nóng anh chuẩn bị, ăn bữa sáng nhà làm, mang đồ ăn anh nấu đi làm.Tôi quen ăn cơm chồng nấu đến mức… không biết địa chỉ quán ngon ở đâu nữa. Tôi hoàn toàn tin tưởng tay nghề của anh, người… quyết định cân nặng của tôi đấy! Chỉ vậy thôi cũng thấy mình quá may mắn.
Anh Ngọc có khi nào sáng tạo món ăn dựa trên các công trình nghiên cứu khoa học của vợ không? Ví dụ món ăn “đúng chuẩn dinh dưỡng” hay “công thức gia truyền hiện đại”
Tôi học theo vợ để đưa thảo dược vào bữa cơm: lá, rễ, củ, hoa… Mỗi vị thuốc vợ mang về từ núi rừng, tôi đều muốn biến thành món ngon để công sức của vợ trở thành hạnh phúc của cả nhà. Tôi gọi đó là “ẩm thực chữa lành”. Với tôi, căn bếp cũng là tủ thuốc của gia đình.
Nếu thi “Ai vào bếp giỏi hơn” trong gia đình, vợ chồng chị sẽ chọn thử thách nào cho nhau, thưa tiến sĩ?
Tôi chắc thua rồi! Nhưng tôi sẽ thách anh món “nhanh – healthy – chuẩn khoa học”. Còn anh sẽ thách tôi món truyền thống xem tôi còn nhớ được mấy bước. Cả nhà sẽ cười suốt, vì ban giám khảo là… bác sĩ tương lai trong nhà - con trai tôi. Bạn ấy đang học bác sĩ đông y ở Trung Quốc. Hơn thua không quan trọng. Quan trọng là tiếng cười ngập tràn căn bếp nhỏ.
![]() |
| Náu bánh chưng Tết Bính Ngọ |
Những ngày Tết, ai trong gia đình chị là người “chịu trận” rửa bát sau bữa ăn?
Ngày thường thì ai rửa cũng được. Một người rửa, một người đứng sau kể chuyện, thành thói quen dễ thương. Lúc công việc tôi quá bận thì anh bật chế độ: “Em xuống ăn thôi, để đó anh làm hết”. Nhưng đa phần tôi sẽ rửa để trả lại “hiện trường” gọn gàng cho đầu bếp hôm sau. Ngày Tết, tôi sẽ nhận phần dọn dẹp.
Có bao giờ chị “nghiện” món anh nấu đến mức ăn thêm suất riêng không?
Có chứ! Nhiều lắm! Có hôm mệt mỏi từ phòng thí nghiệm, chỉ cần một chén canh nóng là như được ai đó ôm bằng… hương vị. Tôi ăn thêm phần, không vì đói, mà vì thấy mình được chăm. Nhiều khi tôi ăn nhiệt tình rồi lại tập thể dục hăng hơn. Nhưng vui lắm, hân hoan lắm!
![]() |
| TS Nguyễn Thị Thúy Hường đi thực địa thu mẫu hoa gừng gió |
Sau một ngày làm việc căng thẳng, bước vào nhà và thấy mâm cơm, chị có cảm giác như thế nào?
Một ngày đầy bụi rừng, đầy giấy tờ nghiên cứu, đầy tiếng cười của bà con vùng cao… đầy vất vả của người làm khoa học. Tôi mở cửa, thấy chồng đứng bên bếp, luôn là nụ cười và câu quen thuộc: “Nhanh lên, cơm canh nguội rồi!” hoặc “Anh đun lại cho nóng nhé!”. Và tôi hiểu: Dù tôi có đi tìm cây thuốc ở những đỉnh núi xa nhất, dù tôi miệt mài với thí nghiệm khó nhất, dù tôi đạt danh hiệu “giỏi việc nước”… thì bình yên nhất vẫn là căn bếp này, nơi có người chờ tôi về. Nơi có tình yêu. Nơi có “Vị nhà”.
Xin cảm ơn anh, chị đã chia sẻ những câu chuyện đẹp và chân thành. Chúc hai vợ chồng luôn giữ được ngọn lửa ấm trong căn bếp nhỏ, gìn giữ hạnh phúc và sự bình yên đáng quý của gia đình mình.






















Những nhà khoa học nữ tuổi Ngọ truyền cảm hứng
Nhật ký của một người làm khoa học bận rộn
PGS.TS Ngô Thị Thúy Hường, người “gieo mầm xanh từ những điều nhỏ bé”
Bếp và Tết
Đàn bà là Tết
Nghề mẹ cho...
Cùng chuyên mục
Câu chuyện ấm áp từ căn bếp của nhà khoa học Nguyễn Thị Thúy Hường
Mẹ và chiếc máy khâu lưu giữ tuổi thanh xuân
Vì sao thế hệ đi trước luôn thúc giục người trẻ sinh con?
Hành trình sinh con từ tinh trùng của người chồng đã mất 10 năm: Quyết định đầy dũng cảm của người phụ nữ 49 tuổi
Việt Nam 30 năm thực hiện Cương lĩnh Bắc Kinh vì bình đẳng giới
Cuộc thi Dự án Khởi nghiệp Xanh năm 2025 và 13 năm bền bỉ vun đắp thế hệ doanh nông mới