Có lẽ câu hát “Quê hương mỗi người chỉ một” giống như ý niệm mặc định trong lòng mỗi người dân Việt. Vì cái ý niệm cội rễ ăn sâu bám chặt này mà đa số người Việt vừa tự tôn vừa tự ti quá lớn, khi đi đến những miền đất khác ngoài nơi gọi là Quê ấy, họ rất khó khăn hòa nhập và phát triển bình đẳng với người bản xứ. Ai đi đâu, thành đạt thế nào, dù lớn lao nhưng không com cóp để mang về “trả lễ, trả nghĩa” quê hương thì cũng bị cộng đồng coi như người vô giá trị.
![]() |
| Tranh minh họa: Việt Anh. |
Trong quan niệm của người Việt, chỉ Quê hương mới là nơi xứng đáng để nhớ về, để cống hiến, để mang tài lực vật lực và trí tuệ về phục vụ và cả để chết. Còn những nơi khác chỉ là nơi “tha phương cầu thực” mà thôi, các vùng đất khác ngoài Quê hương chỉ được coi như “bò sữa”, vì cả “Quê hương nếu ai không nhớ/Sẽ không lớn nổi thành người” - Dọa thế thì ai mà không sợ?!
Càng đi nhiều, tôi càng cảm thấy quan niệm này không còn đúng nữa.
Khi mẹ cha còn thì nơi nào có cha mẹ nơi ấy là quê hương. Những ngày lễ tết, khi có ai hỏi “bạn có đi đâu không?”, nếu câu trả lời “mình về quê thôi” thì có nghĩa là mình sẽ về với cha mẹ. Nếu một ngày mẹ cha không còn nữa thì khái niệm quê hương sẽ trở nên mơ hồ và nhạt nhòa, có còn chăng thì chỉ là những ký ức đôi khi ùa về lúc trà dư tửu hậu và rồi ta lại quên cũng nhanh như cơn gió mùa thoảng qua vào lúc cuối thu.
Quê hương là nơi bạn đã rơi những giọt mồ hôi thấm đất để trưởng thành, là nơi bạn có những trải nghiệm gắn bó để lớn lên, là nơi bạn lấy vợ sinh con để thành một gia đình nhỏ. Nơi nào bạn cảm thấy gắn bó, nơi bạn để tâm mình ở đó thì nơi ấy là Quê hương. Khái niệm quê hương trong tôi có lẽ có phần khác biệt bởi có những nơi chỉ “đứng một ngày mà đất lạ thành quen”, nhưng có những nơi mà “đứng một đời em mà quen thành lạ”.
Miền đất nào ta đến và lưu lại đủ cho ta những bình yên, ngọt ngào, những quyến luyến yêu thương, những xuyến xao và cả những niềm day dứt khi đi xa để nhớ về, thì đấy là miền đất Quê hương. Thế nên các cụ xưa cũng bảo “Bán anh em xa mua láng giềng gần” để “bạn bè tứ hải giai huynh đệ” - Để “khi ta ở chỉ là nơi đất ở/Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.






![[Sống chậm] Đời người là chuyến tàu chở số phận, chỉ có chiều đi mà không có khứ hồi](https://media.phunumoi.net.vn/resize/592x355/files/tuanminh/2019/12/04/tren-tau-1557.jpg)









[Sống chậm] Đời người là chuyến tàu chở số phận, chỉ có chiều đi mà không có khứ hồi
[Sống chậm] Đời người là chuyến tàu chở số phận, chỉ có chiều đi mà không có khứ hồi
Học Đất để làm Người: sức mạnh của sự khiêm nhường
Học Đất để làm Người: sức mạnh của sự khiêm nhường
Hạnh phúc là hiện tại, nào phải chúc tụng đâu xa...
Đất và nước
Cùng chuyên mục
Chị Đẹp Tóc Tiên diện áo siêu chiến, ai ngờ “đụng hàng” một Em Xinh ngay trong sự kiện
Phụ nữ ngoài 40 tuổi càng giật mình vì nguy cơ ung thư tử cung: Duy trì 1 thói quen đơn giản có thể giảm tới 65%
Diễn viên Dương Mịch nổi tiếng với đôi chân đẹp, công khai tiết lộ bí quyết là một món canh: Đơn giản nhưng còn giúp giảm cân hiệu quả
Ngân Hòa: Tiểu tam gây phẫn nộ nhất phim Bóng ma hạnh phúc là ai?
Vợ cũ tái hôn, mẹ vợ mời rể cũ đến để khoe khoang rể mới giàu có, không ngờ lại gặp cảnh bẽ bàng
Một người cha 38 tuổi qua đời sau 30 ngày phát hiện ung thư đại trực tràng, chị vợ kể: "Anh ấy tưởng đau lưng"